Thỏa thuận đình chiến giai đoạn một giữa Mỹ và Trung Quốc đã được các thị trường hoan nghênh, và thật thú vị khi thấy các ước tính về tăng trưởng thu nhập kinh tế và doanh nghiệp phản ánh kết quả đạt được. Tuy nhiên, với sự bùng phát gần đây của virus corona đè nặng lên thị trường, giới đầu tư có lẽ không có cơ hội tận dụng lợi ích rộng hơn của thỏa thuận này.
Ngay cả khi thừa nhận thực tế là thỏa thuận thiếu chi tiết và thiếu toàn diện, vài quý gần đây đưa ra bằng chứng cho thấy tác động của thuế quan đối với hoạt động kinh tế nói chung còn khiêm tốn hơn so với dự kiến, khi mà kích thích tài chính và tiền tệ ở cả hai các quốc gia được đẩy mạnh trong năm 2019.
Đây chính là lý do mà các nhà đầu tư nên thận trọng về mức độ mà cuộc thương chiến sẽ ảnh hưởng đến triển vọng tăng trưởng toàn cầu trong năm 2020.
Thỏa thuận cũng phần nào báo hiệu về hướng đi cho phần còn lại của năm. Mặc dù sự chú ý trong ngắn hạn đổ dồn về virus corona, mối quan hệ Mỹ-Trung sẽ có ảnh hưởng lâu dài hơn nhiều. Các nhà đầu tư nên chuẩn bị trước, không phải vì Mỹ và Trung Quốc xích lại gần nhau mà đó là một khoảng cách ngày càng tăng trong suốt một năm tới, gây hậu quả cho việc phân bổ và lợi tức.
Đầu tiên, chính sách kinh tế của Mỹ và Trung Quốc có thể ngày càng khác biệt. Các thị trường tài sản rộng lớn của Mỹ được duy trì ổn định trong năm 2019 khi Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ (Fed) đảo ngược chính sách thắt chặt tiền tệ trước đây, do lo ngại về tính thanh khoản trên thị trường tài trợ, và áp lực đáng kể từ giới chính khách.
Bất chấp ý định kiềm hãm các biện pháp này của Fed trong năm 2020, việc nước Mỹ đang trong năm bầu cử và trọng tâm của Tổng thống Donald Trump không chỉ tập trung vào nền kinh tế trong nước mà còn về chỉ số S&P 500, áp lực duy trì thả nổi chính sách tiền tệ dành cho Chủ tịch Fed Jerome Powell sẽ mạnh mẽ hơn.
Những lo ngại tương tự xung quanh sức mạnh tương đối của đồng đô la Mỹ là một phần mối băn khoăn của chính phủ Mỹ, trong khi Trung Quốc dường như có động cơ muốn đồng Nhân dân tệ tiếp tục trở thành một loại tiền tệ dự trữ ổn định, thay thế. Điều đó có nghĩa là sự thả nổi gần đây của đồng đô la Mỹ so với đồng Nhân dân tệ có thể còn diễn ra nhiều hơn nữa.
Một khác biệt thú vị khác cho giới đầu tư trong năm nay có thể là giai đoạn phát triển tiếp theo của các nền tảng công nghệ thống trị ở Mỹ. Sự phát triển của các nền tảng này, chẳng hạn như Alphabet, Facebook, Uber và Amazon, nhanh đến mức các điều luật cần thời gian để bắt kịp.
Có khả năng, trong thập kỷ tới, do vị trí độc quyền của các công ty này, quy định về việc sử dụng dữ liệu cá nhân và trách nhiệm đối với nội dung do người dùng tạo ra có thể tăng đáng kể. Các nhà đầu tư cần cảnh giác với điều này; có thể nói vấn đề này chưa được phản ánh trong việc định giá hiện tại.
Điều này cũng có thể xảy ra khi, trong một số trường hợp, nền tảng khách hàng không tăng trưởng cùng tốc độ hoặc đang trên đà suy giảm. Nếu chúng ta thấy sự giảm giá của các công ty này ở Mỹ, điều đó có thể tác động đến tâm lý thị trường dành cho các công ty tương đương của Trung Quốc, như Tencent và Alibaba.
Ngoài sự khác biệt rõ ràng về thái độ xã hội đối với quyền dữ liệu riêng tư, các công ty lớn của Trung Quốc, thuộc sở hữu nhà nước hoặc tư nhân, có cấu trúc quản trị đảm bảo phù hợp và đáp ứng lợi ích của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trong bối cảnh đó, các nền tảng công nghệ và thương mại điện tử lớn ở Trung Quốc đã nghĩ về chấp thuận xã hội đối với hiệu quả và tác động khi các công ty phát triển kinh doanh.
Một ví dụ điển hình là Tencent điều chỉnh thời gian chơi game dành cho người trẻ sau những lo ngại về ảnh hưởng đối với sức khỏe của trẻ em. Tham vọng tạo ra các nhà vô địch quốc gia mới và phù hợp với lợi ích của đảng có thể dẫn đến một nền tảng khác biệt cơ bản cho giai đoạn phát triển tiếp theo của các công ty siêu công nghệ ở Trung Quốc so với ở Mỹ.
Cuối cùng, chúng ta cũng có thể bắt đầu thấy sự khác biệt về cân bằng ưu tiên giữa chính sách trong nước và quốc tế. Trung Quốc tiếp tục thúc đẩy Sáng kiến Vành đai và Con đường như là nền tảng của chiến lược hợp tác kinh tế và hợp tác quốc tế.
Trải nghiệm cuộc chiến thương mại với Mỹ, vốn liên quan nhiều đến chính trị trong nước cũng như các điều khoản thương mại, dường như đã trợ lực cho vành đai và con đường, kéo đến tăng trưởng hàng năm trong các hợp đồng mới được ký kết trên khắp châu Á và các nền kinh tế đang phát triển khác trên toàn cầu. Thật thú vị khi thấy các dự án đường sắt bị trì hoãn hoặc bị bỏ rơi ở Đông Nam Á được bắt đầu lại.
Điều này đưa chúng ta trở lại với triển vọng của đồng Nhân dân tệ và tại sao việc duy trì một đồng tiền ổn định, nếu không muốn nói nhiều hơn, là một mệnh lệnh bắt buộc đối với Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc hơn là “một sự mất giá cạnh tranh”.
Cùng thời điểm, dường như động cơ tương tự xung quanh lợi ích nội bộ của Mỹ tiếp tục thúc đẩy Nhà Trắng (sẽ không ngạc nhiên trong một năm bầu cử) và, khi cuộc chiến thương mại với Trung Quốc tạm dừng, một mặt trận mới với châu Âu dường như đang mở ra.
Do đó, các cuộc đàm phán thương mại Mỹ-Trung mang tính xây dựng không nên chỉ nhìn về khía cạnh tác động đối với nhu cầu và triển vọng tăng trưởng thu nhập doanh nghiệp. Quan trọng hơn, cần nhìn nhận sự khác biệt lớn hơn về hậu quả của sự phát triển và chiến lược kinh tế đối với sự dẫn dắt trong thị trường.
Nguồn: South China Morning Post
Từ khóa: Chiến tranh thương mại, triển vọng kinh tế 2020, thỏa thuận thương mại giai đoạn một
Các tin khác
- Trung Quốc 'tê liệt' vì corona, con virus khoét sâu 'lỗ hổng' hàng Việt - 07/02/2020
- Phó Thủ tướng muốn công nghiệp hỗ trợ nhanh chóng “hội nhập” chuỗi giá trị toàn cầu - 06/02/2020
- Vấn đề RCEP trong ASEAN và những thách thức, thành tựu liên quan đến tính bền vững - 06/02/2020
- Nước Anh và EU sẽ giao thương theo quy tắc WTO như thế nào - 06/02/2020
- Asean cần hài hòa các hàng rào phi thuế quan - 06/02/2020






















