
Nếu nhìn từ Nigeria, quyết định Brexit ở Anh và việc lựa chọn Tổng thống Donald Trump ở Mỹ đã phơi bày sự thất vọng và giận dữ, hiển hiện các nước thịnh vượng và quyền lực trên thế giới. Những căng thẳng này cũng xuất hiện ở các nước có thu nhập thấp nhưng có tốc độ tăng trưởng cao. Mặc cho những thành công quan trọng và tiềm năng phát triển đến từ quá trình toàn cầu hóa và mô hình tự do thương mại, sự thịnh vượng không phải lúc nào cũng được lan tỏa, và gây ra sự oán hận. Theo Oxfam, 1% những người giàu nhất thế giới hiện nay có giá trị tài sản lớn hơn hẳn so với phần còn lại. Điều này nghe có vẻ gây sốc, nhưng 62 người giàu nhất sở hữu tài sản tương đương một nửa dân số nghèo nhất.
Trong giai đoạn nhiều phức tạp như hiện nay, cần ghi nhớ rằng toàn cầu hóa là một quá trình, không phải là đích đến. Quá trình này vẫn đang diễn ra vì lợi ích của một vài nước, khi mà hầu hết các thị trường và tập đoàn đa quốc gia, kể cả các nước phát triển, vẫn đang hoạt động như thể thế giới này chỉ có họ và các cổ đông. Để toàn cầu hóa đi vào thực chất, chúng ta cần phá vỡ các mô hình kinh doanh cũ kỹ và thay thế chúng bằng các mô hình kinh tế mới bền vững.
Điều này nên bắt đầu bởi việc chuyển dịch đầu tư từ các nước có thu nhập cao nhưng tăng trưởng thấp, sang các nước có thu nhập thấp nhưng tăng trưởng cao. Quá trình này đang tiếp diễn khi các tập đoàn đa quốc gia thiết lập chuỗi hoạt động lâu dài, bền vững tại các địa điểm khác nhau trên toàn thế giới; cùng với việc di chuyển việc làm đến một địa điểm khác nhằm khai thác lực lượng lao động ở nước có thu nhập thấp để giảm thiểu chi phí. Xây dựng sự thịnh vượng ở trong và ngoài nước sẽ đồng thời phát triển nền kinh tế toàn cầu và lan tỏa sự thịnh vượng.
Tốc độ của quá trình chuyển đổi này sẽ xác định khoảng thời gian bao lâu để nền kinh tế toàn cầu ổn định trở lại và đạt được mục tiêu phát triển bền vững của Liên Hợp Quốc.
Nguồn: forbes.com - HT
Từ khóa: Toàn cầu hóa, một quá trình, không phải, đích đến






















