JSN_TPLFW_TOGGLE_MENU
Phân tích - Bình luậnHội nhập kinh tế quốc tếBiến động mạnh mẽ tại châu Á: Hoa Kỳ đang nhường tầm ảnh hưởng cho Trung Quốc

Biến động mạnh mẽ tại châu Á: Hoa Kỳ đang nhường tầm ảnh hưởng cho Trung Quốc

f9433eaa07e1a7a6f6edd0232aef3 Từ khi trở thành chủ nhân Nhà Trắng, ông Donald Trump đã tạo ra sự căng thẳng trong mối quan hệ giữa Hoa Kỳ với các nước đồng minh. Tổng thống thứ 44 Mỹ đã vượt xa những người tiền nhiệm trong việc tạo ra tâm lý phản kháng trong nhiều bộ phận người dân đối với các chính sách của mình. Ngược lại, Trung Quốc đang ngày càng gia tăng ảnh hưởng tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương và các lục địa khác; nền kinh tế lớn thứ hai thế giới đang tích cực sử dụng các khoản đầu tư, cho vay và các dự án phát triển hạ tầng khổng lồ nhằm biến hành tinh này thành một lãnh thổ rộng lớn hơn của đại quốc Trung Hoa.

Hoa Kỳ không còn là người dẫn đầu

Trong khi nước Mỹ vẫn đang mắc kẹt trong các cuộc tranh cãi với các quốc gia thù địch mới cũng như cũ, Trung Quốc đang mở rộng tầm ảnh hưởng của mình vượt xa khỏi biên giới quốc gia, châu lục. Do vậy, sẽ sớm thôi, chúng ta sẽ nhìn thấy thời đại của nước Mỹ chấm dứt và nhường bước cho kỷ nguyên sự thống trị của Trung Quốc.

Những dòng trạng thái ngẫu hứng trên Twitter, chính sách ngoại giao rời rạc, liên tục thay đổi trợ tá và cố vấn cũng như thái độ bài xích Hồi giáo và thương mại tự do của Tổng thống Trump đã phá nát niềm tin của thế giới đối với giá trị Mỹ và vai trò lãnh đạo toàn cầu của xứ sở cờ hoa. Theo khảo sát của Pew Research tại 37 quốc gia trong năm vừa qua cho thấy hình ảnh tích cực của Hoa Kỳ-với tư cách người cầm lái của thế giới hiện đại-trong mắt người dân thế giới đã giảm 42%. Tại Indonesia, Philippine, Việt Nam con số này lần lượt là 41%, 35% và 13%, mặc dù các quốc gia này cũng đang lo ngại về sự bành trướng của Trung Quốc tại châu Á.

Hình ảnh Tổng thống Trump trong mắt nhân dân Nhật Bản và Hàn Quốc (hai quốc gia đồng minh quan trọng của Mỹ) cũng không mấy sáng sủa; chỉ có 24% người Nhật và 17% người Hàn Quốc ủng hộ các chính sách của ông chủ Nhà Trắng, trong khi đó, tỷ lệ ủng hộ giành cho cựu Tổng thống Obama tại các nước này lại rất cao lần lượt là 78% và 88%.

Không có gì có thể chống lại được OBOR

Chính sách của Trung Quốc khá là đơn giản: bất kỳ nơi nào Hoa Kỳ đưa ra sự chỉ trích và đe dọa thì nơi đó có đầu tư và hy vọng do Trung Quốc mang lại. Ở châu Á, chính sách này tỏ ra đặc biệt hữu dụng.

Theo khảo sát, giới tinh hoa chính trị tại Đông Nam Á đang có thái độ tích cực với Trung Quốc. Họ tin rằng người Mỹ không quan tâm nhiều đối với khu vực này và cũng không đáng tin cậy. Và quan trọng hơn, các nước này lo ngại, việc xích lại gần Hoa Kỳ có thể chọc giận Trung Quốc và khiến nước này áp đặt các biện pháp trừng phạt. Sự sợ hãi này ám ảnh không những các đối tác thương mại mới của Mỹ như Việt Nam và Malaysia, mà còn cả những đối tác lâu năm như Singapore và Úc.

Dường như Hoa Kỳ đang mất đi ảnh hưởng của mình tại châu Á vào tay Trung Quốc. Chính sách chiến lược của Tổng thống Obama về xoay trục sang châu Á được cho là kém hấp dẫn hơn so với dự án “Một Vành đai-Một con đường” (OBOR) mà chủ tịch Tập Cận Bình đã đề xuất. Một hội nghị do Trung Quốc tổ chức vào tháng 5/2017 đã cho thấy tầm cỡ của dự án này. Trước thềm sự kiện, cường quốc kinh tế số hai thế giới đã quyết định thay đổi tên gọi của dự án thành “ Vành đai và Con đường” nhằm khiến cho dự án nghe có vẻ ít tham vọng hơn, tuy vậy, định danh này cũng không tồn tại lâu. Quyết định đổi tên không nói lên sự do dự của Trung Quốc, mà đây là bước đi mềm dẻo của nước này, nhằm mục đích: càng ít cụ thể và ít ràng buộc sẽ dễ cho việc điều chỉnh hơn.

Hơn 1200 đại biểu từ 110 quốc gia, bao gồm người đứng đầu của 30 nước đã được nước chủ nhà giới thiệu tương đối cặn kẽ về kế hoạch xây dựng một con đường thương mại kết nối ba châu lục. OBOR sẽ có sự tham gia của 65 quốc gia với nguồn tài chính lên đến 1000 tỷ đô la. Tuy vậy, con đường thương mại xuyên châu lục không phải là vũ khí thương mại duy nhất của Trung Quốc trong cuộc chiến tranh giành ảnh hưởng tại châu Á. Năm 2015, quốc gia đông dân nhất thế giới đã thành lập Ngân hàng Đầu tư cơ sở hạ tầng châu Á (AIB, AIIB). Trong khi các nước đồng minh của Hoa Kỳ như Canada, Bỉ, và Ai-len hồ hởi gia nhập gia nhập tổ chức này, Mỹ lại tỏ ra hờ hững. Hiện nay, đã có hơn 70 quốc gia tham gia AIIB.

cũng do Trung Quốc dẫn dắt. Bên cạnh đó, gần đây, các quốc gia Đông Á cũng đang xúc tiến Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP) - một thỏa thuận thương mại của 10 nước ASEAN, Úc, New Zealand, Trung Quốc, Ấn Độ và Nhật Bản. Nói cách khác, Hiệp định sẽ tác động đến gần một nửa dân số thế giới, và chiếm 1/3 GDP toàn cầu. Quy mô thỏa thuận này là điều không còn bàn cãi; điểm đáng chú ý chính là trong khi châu Á và châu Đại dương đang bàn thảo về cách thức tăng cường mở cửa thị trường, giảm rào cản thương mại, nước Mỹ lại phải đứng ngoài cuộc.

Những điều kể trên khiến nhiều người tin rằng thời đại mà Trung Quốc giữ vai trò lãnh đạo đã không còn xa.

Học thuyết của Woody Allen

Thượng nghị sĩ John McCain cho rằng Hoa Kỳ có thể giành lại tầm ảnh hưởng ở Á châu thông qua việc cải thiện các cơ sở quân sự, mua thêm nhiều vũ khí và lôi kéo thêm đồng minh. Ông McCain đã đề xuất một dự án có thời hạn 5 năm dành riêng cho châu lục này với tên gọi Dự án tăng cường ổn định tại châu Á-Thái Bình Dương với ngân quỹ 7.5 tỷ đô la. Tuy nhiên, chi tiêu nhiều hơn cho quân sự cũng khó có thể mang lại cho Hoa Kỳ vị thế mà họ đã từng có tại lục địa lớn nhất của thế giới. Trong lĩnh vực kinh tế, mọi việc còn tệ hơn khi sự thật hiện nay chỉ ra rằng Mỹ thua kém so với Trung Quốc khi xét về cam kết của nước này về thương mại, đầu tư với các quốc gia châu Á. Tổng thống Trump không những đã đưa Hoa Kỳ rời khỏi Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương mà còn đơn phương từ bỏ thỏa thuận thương mại tự do với Hàn Quốc.

Thời điểm này, Trung Quốc đang áp dụng lại chính sách mà Nhật Bản đã từng cổ xúy trong giai đoạn chiến tranh Thế giới thứ II - châu Á của người châu Á. Dưới thời cựu Tổng thống Obama, có vẻ như cuộc chiến giành ảnh hưởng tại châu Á sẽ khá khốc liệt. Tuy nhiên, đến khi Donald Trump lên làm tổng thống và tuyên bố quan điểm nước Mỹ trên hết, Trung Quốc đã có thể thở phào.

Trung Hoa nổi tiếng là đất nước có tính mục đích, kỷ luật cao, đồng thời giàu có cả về mặt tài chính và nguồn nhân lực. Các chính trị gia của nền kinh tế số hai thế giới rất hăm hở đón nhận bất kỳ thay đổi nào trên toàn cầu và luôn chuẩn bị sẵn sàng để lấp đầy những chỗ trống quyền lực Hoa Kỳ đã bỏ lại.

Đồng tình với quan điểm “Kết nối với mọi người chính là cách thể hiện 80% cuộc sống bạn” do ông Woody Allen đưa ra, các chuyên gia Hoa Kỳ đã khuyên Tổng thống của họ thường xuyên tham gia các hội nghị tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Họ đều đồng ý rằng thực hiện đúng điều vừa nêu sẽ thuyết phục các đối tác tại châu Á về sự quan tâm rất lớn cũng như sự vững chắc trong cam kết của Mỹ về vai trò lãnh đạo của nước này tại châu lục.

Tổng thống Trump đã chứng minh luận thuyết này là không chính xác. Chuyến công du 12 ngày của ông đến châu Á trong năm 2017 mặc dù đã đảm bảo đúng lịch trình nhưng không mang lại nhiều kết quả. Một số chuyên gia thậm chí cho rằng nếu không có chuyến thăm này, vị thế của nước Mỹ trong mắt các đối tác sẽ còn tốt hơn.

Việc ông Trump trở thành chủ nhân Nhà Trắng không phải là vấn đề duy nhất khiến đất nước cờ hoa suy giảm ảnh hưởng tại châu Á. Đề xuất duy nhất của Mỹ trước thực trạng Trung Quốc đang trở thành người lãnh đạo khu vực chính là đổi tên gọi vùng này từ Thái Bình Dương sang Ấn Độ-Thái Bình Dương và thừa nhận rằng tên cụm từ châu Á-Thái Bình Dương không bao gồm đầy đủ các quốc gia tại khu vực này.

Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson đã dự thảo kế hoạch biến Đối thoại an ninh bốn bên (Quad) thành NATO xuyên Thái Bình Dương nhằm kiềm chế Trung Quốc. Hiện tại, nhóm bốn bên gồm Ấn Độ, Nhật Bản và Úc.

Hầu hết các chuyên gia đều nghi ngờ khả năng của Hoa Kỳ trong việc thuyết phục các nước đối tác công khai thách thức Trung Quốc. Những quốc gia này sẽ khó chấp nhận việc hy sinh mối quan hệ với cường quốc kinh tế số hai toàn cầu để đổi lấy khái niệm mơ hồ về an ninh khu vực cũng như vì quyền lợi riêng của nước Mỹ. Đây cũng là một trong những bằng chứng nữa cho thấy vai trò to lớn của Trung Quốc tại Á châu. 10-20 năm trước, sẽ khó có viễn cảnh Nhật Bản hoặc Úc làm ngơ trước những đề nghị từ Hoa Kỳ.

Kẻ thù của kẻ thù…

Ấn Độ chiếm giữ vị trí ưu tiên trong kế hoạch của Washington về nhóm bốn bên. Quốc gia đông dân số 2 thế giới có mối quan hệ khá phức tạp với Trung Quốc, do vậy, mong muốn lấy lòng Ấn Độ của giới chính khách Hoa Kỳ cũng không quá khó hiểu.

Cả Ấn Độ và Trung Quốc đều cố gắng để tuân thủ 5 nguyên tắc cùng tồn tại hòa bình đã được nêu trong Thỏa thuận Panchsheel được ký vào năm 1954; dù vậy, sau chiến tranh Trung-Ấn năm 1962, hai bên đều cảm thấy không có nghĩa vụ để thực thi Hiệp định này; cuộc xung đột biên giới tại Doklam năm ngoái là minh chứng cho thấy Thỏa thuận Panchsheel đã bị vô hiệu.

Theo trang tin National Interest, quan hệ giữa Trung Quốc và Ấn Độ là một mối liên hệ bất đối xứng. Không giống như trung Quốc, Ấn Độ luôn theo sát mọi nhất cử, nhất động của đối thủ và chực chờ cơ hội phù hợp để vượt lên phía trước. Hình thái quan hệ vừa nêu tương đồng với mối liên hệ giữa Mỹ và Trung Quốc: Tung Quốc nỗ lực để vượt qua Mỹ, còn Ấn Độ thì phấn đấu vượt qua Trung Quốc

Ngày càng nhiều người Ấn Độ sang học tập tại Trung Quốc: trong năm 2016, có đến 18,717 du học sinh người Ấn đang ngồi trên các giảng đường của quốc gia đông dân nhất thế giới; ở chiều ngược lại, chỉ có 2000 sinh viên Trung Quốc học tập tại quốc gia trung tâm của vùng Nam Á.

Trong các thập kỷ trước, Trung Quốc đã đầu tư hơn 10 tỷ đô la vào các nước ở châu Phi và Mỹ Latin, trong khi đó, đầu tư của Ấn Độ chỉ chiếm 0.5% trong tổng vốn đầu tư nước ngoài vào những quốc gia này. Cả hai nền kinh tế hàng đầu châu Á đều là thành viên của BRICS và Ngân hàng đầu tư cơ sở hạ tầng châu Á. Gần đây, Ấn Độ và Pakistan cũng đã tham gia tổ chức Hợp tác Thượng Hải.

Ấn Độ và Trung Quốc là đối thủ của nhau về mặt chiến lược đặc biệt tại khu vực Nam Á và Ấn Độ Dương. Các chính trị gia Ấn Độ khó chịu khi thấy ban lãnh đạo Trung Quốc có mối quan hệ hữu hảo với quốc gia thù địch với họ, Pakistan. Một trong những nguyên nhân quan trọng khiến quốc gia Nam Á từ chối tham gia OBOR chính là sự hiện diện của hành lang kinh tế Pakistan-Trung Quốc, con đường thương mại chạy xuyên qua vùng tranh chấp Kashmir. Vấn đề này, tuy nhiên, có thể được giải quyết thông qua hành lang kinh tế thay thế Bangladesh-Trung Quốc-Ấn Độ và Myanmar.

Trung Quốc cũng có nhiều điểm không hài lòng với Ấn Độ. Nền kinh tế lớn thứ hai thế giới phật ý trước việc Ấn Độ thiết lập mối quan hệ chiến lược với Nhật Bản và Hoa Kỳ cũng như sự tích cực của nước này khi can thiệp vào tranh chấp trên Biển Đông và chứa chấp chính quyền lưu vong Đạt-Lai Lạt-Ma.

Trung Quốc đang vồn vã hướng đến Nam Á

Ấn Độ đã bị sốc khi Trung Quốc mở căn cứ quân sự hải ngoại đầu tiên của nước này tại Djibouti. Người Ấn lo lắng trước viễn cảnh đại quốc Trung Hoa bao vây họ bằng việc thiết lập quan hệ đối tác với các nước khác tại Nam Á gồm Sri Lanka, Bangladesh, Myanmar và Nepal.

Một chính phủ thân Trung Quốc đã lên nắm quyền tại Nepal vào tháng 1/2018. Điều này không có nghĩa rằng Nepal sẽ cắt quan hệ với Ấn Độ. Quan hệ giữa hai nước là vô cùng bền chặt: có rất nhiều người Nepal đang làm việc tại Ấn Độ và 60% hàng hóa nhập khẩu của Nepal là từ Ấn Độ.

Đất nước đông dân thứ hai thế giới cũng hết sức lo lắng khi nhận thấy Myanmar đang xích lại gần Trung Quốc. Trong chuyến thăm của Cố vấn nhà nước Aung San Suu Kyi đến nền kinh tế lớn nhất châu Á, vị chính khách này đã chấp nhận đề nghị của Chủ tịch Tập Cận Bình liên quan đến thiết lập một hành lang kinh tế giữa hai nước. Thời điểm này, hầu như chỉ còn Trung Quốc là quốc gia duy nhất sẵn sàng đưa ra trợ giúp với Myanmar-đất nước đang bị cộng đồng quốc tế cô lập vì chính sách thù hằn với cộng đồng người Rohingya. Đổi lại, Trung Quốc cần Myanma để giúp siêu cường kinh tế mở thông cửa ra Ấn Độ Dương.

Ngoài ra, vị thế của Trung Quốc tại Nam Á là khá vững chắc: vào ngày 29/11/2017, Nghị viện Maldives đã thông qua hiệp định thương mại tự do với Trung Quốc-văn bản dài hơn 1000 trang. Ngoài một thỏa thuận tương tự giữa nước này và Pakistan, quốc gia đông dân nhất thế giới cũng dự kiến đưa Sri Lanka vào danh sách các đối tác tự do thương mại của mình.

Vì những lý do kể trên, có thể nói, nỗi lo lắng của Ấn Độ không phải chỉ là ảo tưởng. Trung Quốc có nhiều lựa chọn trong việc xây dựng các cơ sở quân sự ở nước ngoài; tất cả quốc gia họ định đặt căn cứ đều nằm gần Ấn Độ. Đứng đầu trong số các địa điểm là Hambatota, một cảng của Sri Lanka, và hải cảng của Pakistan nằm ở Gwadar. Vào cuối năm 2017, chính phủ Sri Lanka buộc phải cho Trung Quốc thuê lại cảng Hambatota trong vòng 99 năm để thanh toán món nợ nước này đã vay. Trước đó, cường quốc số  một châu Á cũng đã thuê hải cảng Piraeus của Hy Lạp-biến nó thành một đồn lũy của Trung Quốc tại châu Âu; đồng thời thiết lập cơ sở tại cảng Darwin của Úc - nơi nước Mỹ cũng có một căn cứ quân sự với gần 1000 lính hải quân. Hambatota đã được “bán” cho Trung Quốc với giá 1.1 tỷ đô la, trong khi đó, căn cứ quân sự tại Djibouti trị giá 20 triệu đô la mỗi năm; Còn với Piraeus và Darwin, số tiền Hy Lạp và Úc nhận được lần lượt là 436 triệu đô la và 506 triệu đô la Úc (tương đương 388 triệu đô la Mỹ).

Chính phủ Ấn Độ không thể ngồi chờ trước việc Trung Quốc đang tạo thế bao vây đất nước mình. Vào ngày 22/11/2017, Thủ tướng Narendra Modi đã chúc mừng lực lương không quân nước này với việc thử thành công tên lửa BrahMos mới tại Vịnh Bengal. Tuy nhiên, sự kiện vừa nêu cũng không thể đưa Ấn Độ lên ngang tầm với Trung Quốc. Con rồng Trung Hoa có nền kinh tế lớn gấp 5 lần quy mô của chú voi Ấn Độ. Thời điểm này, Ấn Độ không có đủ nguồn lực để lôi kéo các nước Nam Á láng giềng về phía mình.

Bước đầu tiên để trở thành nhà lãnh đạo toàn cầu

Thống trị tại châu Á là mục tiêu trước mắt của Trung Quốc trong giấc mộng trở thành bá chủ toàn cầu, do tại thời điểm hiện nay, nền kinh tế số hai thế giới vẫn chưa đủ lực để thách thức Hoa Kỳ trên phạm vi toàn cầu.

Về phần các quốc gia châu Á, có ba việc những quốc gia này phải giải quyết gồm: bảo vệ chủ quyền, không làm phật lòng Trung Quốc nhưng cũng không được để Hoa Kỳ mất đi tầm ảnh hưởng tại khu vực. Để thực hiện nhiệm vụ thứ ba, họ cần tăng cường sức mạnh quân sự hoặc xây dựng mối quan hệ với các đối tác an ninh mới. Ví dụ, Nhật Bản đang tích cực củng cố quân đội nhằm hỗ trợ Hoa Kỳ trong trường hợp có bất kỳ cuộc xung đột nào với Trung Quốc hoặc phòng trường hợp họ phải tự mình đối phó với bất kỳ động thái nào từ đại quốc Trung Hoa. Còn một các cách thức khác giúp Nhật Bản kiềm chế Trung Quốc đó là cải thiện quan hệ với Nga và ký kết các thỏa thuận an ninh với Ấn Độ và Việt Nam.

Sự thành công của Trung Quốc trong năm 2017 là không thể bàn cãi-tâm lý chung của các nước Đông Nam Á cho thấy như vậy. Các chính trị gia của Trung Quốc đã cố gắng để chia rẽ ASEAN và biến tổ chức này thành tấm khiên vững chắc giúp họ chống lại Hoa Kỳ.

Mục tiêu của Chủ tịch Tập Cận Bình chính là tạo dựng một vị thế lớn hơn cho Trung Quốc trong mắt các nước láng giềng thân cận. Bốn năm trở lại đây, đối thủ chính của con rồng Trung Hoa tại Đông Nam Á là Việt Nam và Philippines; trong khi đó, các quốc gia khác như Campuchia và Lào đã trở thành quốc gia chư hầu dưới trướng của nền kinh tế số một châu Á, còn Malaysia thì nằm trong danh sách những đối tác của nước này. Hiện giờ, ngay cả những đồng minh của Mỹ tại khu vực như Thái Lan và Philippines cũng phải chia sẻ quan điểm chung rằng Trung Quốc là đầu tàu cho sự phát triển của các nước Đông Nam Á.

Trong suốt thời gian diễn ra hai sự kiện lớn trong năm 2017 là hội nghị APEC tại Việt Nam và hội nghị ASEAN ở Manila, Chủ tịch Tập đã nhấn mạnh đến toàn cầu hóa, còn Thủ tướng Lý Khắc Cường giới thiệu với các nước tham gia về các dự án đầu tư. Về phần Hoa Kỳ, chuyến đi của Tổng thống Trump đến Philippines bị cắt ngắn xuống còn 24 giờ, trái ngược với việc Thủ tướng Lý đã dành nhiều ngày tại Philippines để bàn thảo với Tổng thống nước chủ nhà Rodrigo Duterte về các dự án cơ sở hạ tầng nhiều tỷ đô la.

Sự nhiệt tình của người đứng đầu chính phủ Trung Quốc đã khiến Tổng thống Duterte ấn tượng đến mức đây là lần đầu tiên từ năm 2013, hội nghị thượng đỉnh ASEAN-nơi mà Tổng tống Philippines đang giữ vai trò chủ tọa-không đề cập đến việc Trung Quốc đang xây dựng các đảo nhân tại ở Biển Đông. Ông Duterte cũng tránh nhắc đến việc Tòa án quốc tế La Hay vào tháng 7/2016 đã ra phán quyết ủng hộ Philippines trong cuộc chiến pháp lý chống lại tham vọng của cường quốc số một châu Á tại Biển Đông.

Ai tốt hơn?

Cuộc cạnh tranh ảnh hưởng giữa Mỹ và Trung Quốc tại Á châu sẽ tiếp diễn trong thời gian tới. Tương lai Hoa Kỳ dần mất đi vị thống lĩnh quân sự của mình đang hiển hiện. Các nước trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương sẽphải khéo léo trong việc duy trì quan hệcân bằng giữa hai siêu cường Mỹ-Trung nhằm mang lại lợi ích lớn nhất cho họ: không vội vã phá vỡ quan hệ với xứ sở cờ hoa đồng thời phải nỗ lực để xây dựng mối quan hệ gần gũi hơn với Trung Quốc.

Nhật Bản cũng dự kiến tăng cường ảnh hưởng tại lục địa Á châu, cũng như biến Ấn Độ trở thành đối tác của mình. Các nhà lãnh đạo của đất nước mặt trời mọc đã lên một dự án kinh tế tương tự như OBOR với tên gọi hành lang kinh tế Nhật-Ấn.

Đối tác lớn nhất trong cuộc tranh giành ảnh hưởng của Trung Quốc tại châu Á chính là Nga. Nga có lãnh thổ rộng lớn tại châu lục, cũng như sở hữu rất nhiều lợi ích tại các vùng Trung Đông, Viễn Đông và Trung Á. Người Nga đang cố gắng giành tăng cường hình ảnh tại Đông Nam Á. Theo chiều ngược lại, các quốc gia trong khu vực này đều mong muốn có một đồng minh lớn mạnh như Nga. Hiện tại, Nga đang ở cùng phía với Trung Quốc. Mối quan hệ giữa nga và Trung Quốc là quan hệ lợi ích cân bằng. Tuy nhiên, người Nga nên nhớ rằng Trung Quốc chỉ quan tâm đến lợi ích của riêng mình. Nhưng dù sao đi nữa, mối quan hệ đối tác giữa Nga và Trung Quốc vẫn có chiều hướng tốt đẹp hơn mối liên hệ Mỹ-Trung. Vùng Viễn Đông của Nga, Siberia có thể đóng vai trò là cửa ngõ để xây đắp quan hệ đối tác giữa Trung Quốc và Nga mặc dù hai nước này vẫn có những lợi ích khác biệt tại khu vực.

Hiện tại, khó có thể đưa ra nhận định giữaTrung Quốc và Hoa Kỳ ai sẽ tốt hơn trong vai trò lãnh đạo thế giới. Luồng ý kiến phản đối Trung Quốc cho rằng cường quốc số hai thế giới không tôn trọng nhân quyền, ủng hộ những thể chế độc tài, kích động tranh chấp lãnh thổ và bắt nạt những nước nhỏ. Trong khi đó, những người ủng hộ cho rằng, không như Hoa Kỳ, Trung Quốc sẽ sử dụng các phương pháp mềm mỏng trong quan hệ quốc tế thay vì lựa chọn giải pháp quân sự.

Nguồn: eadaily.com - LA

Từ khóa: Trung Quốc, Hoa Kỳ, Vành đai và Con đường, châu Á, ảnh hưởng

 

Chuyên mục RCEP

JSN_TPLFW_TOGGLE_MENU

Phân tích - Bình luận

JSN_TPLFW_TOGGLE_MENU

Thư viện hội nhập

thu vien


phong ve thuong mai

Video

Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field

Liên kết

 

Lượt truy cập

008751985
Go to top