
Tín hiệu phát ra từ Nhà Trắng cho thấy, đã có tiến bộ đáng kể trong các cuộc đàm phán thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc.
Chuyến thăm gần đây của Phó Thủ tướng Lưu Hạc và cuộc trao đổi cấp cao với Đại diện Thương mại Mỹ Robert Lighthizer đã mở ra những cái nhìn thoáng qua về tiến trình giải quyết thương lượng.
Mặc dù thỏa thuận thương mại Mỹ - Trung chưa được công bố chính thức, nhưng dự đoán Trung Quốc có thể thay đổi lập trường đối với một số ưu tiên chính của Mỹ, cụ thể là:
- Trung Quốc đồng ý mua thêm hàng hóa và dịch vụ của Mỹ, bao gồm năng lượng và hàng hóa nông nghiệp;
- Trung Quốc đồng ý mở cửa nền kinh tế trong nước cho đầu tư nước ngoài và giảm các rào cản thương mại;
- Trung Quốc đồng ý mở cửa lĩnh vực điện toán đám mây cho các công ty nước ngoài;
- Trung Quốc đồng ý thực thi quyền sở hữu trí tuệ và loại bỏ yêu cầu chia sẻ công nghệ như một điều kiện gia nhập thị trường;
- Trung Quốc đồng ý với một cơ chế thực thi chung.
Nếu Mỹ và Trung Quốc thông qua một hiệp định thương mại vào thời điểm này, sẽ có cả ảnh hưởng ngắn hạn lẫn dài hạn đối với bất kỳ thỏa thuận thương mại nào khác được đề xuất. Tác động ngay lập tức sẽ đến thị trường tài chính, khi giới đầu tư nhận thấy thương mại song phương giữa Mỹ và Trung Quốc đang được bình thường hóa.
Các khoản đầu tư bị dồn nén bấy lâu sẽ được đổ ngay vào thị trường, các công ty sẽ bắt đầu đầu tư hoặc mở rộng đầu tư ở Trung Quốc, khi sự bất ổn bị dẹp tan và niềm tin được phục hồi.
Các công ty Mỹ như GM, McDonalds, Coke, P & G, Nike và Boeing đều sẽ thở phào nhẹ nhõm khi họ tiếp tục hoạt động kinh doanh với tinh thần mới mẻ. Các nhà bán lẻ Mỹ sẽ vui mừng khi giới cung ứng của họ ở Trung Quốc sẽ tiếp tục hoạt động mà không có mối đe dọa nào về thuế quan.
Các nước đồng minh như Nhật Bản và Hàn Quốc sẽ chào đón tin tức này, vì nhiều mặt hàng xuất khẩu của hai nước này là sản phẩm trung gian được vận chuyển đến Trung Quốc, trước khi được tích hợp thành thành phẩm và xuất khẩu sang Mỹ.
Về dài hạn, Trung Quốc sẽ thoát khỏi nguy hiểm. Cuộc chiến thương mại đóng vai trò là chất xúc tác để các công ty xem xét lại các kế hoạch kinh doanh dài hạn ở Trung Quốc.
Giới sản xuất, cả nước ngoài và trong nước, đã di dời cơ sở sản xuất từ Trung Quốc sang Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác, nhằm đa dạng hóa kinh doanh và tránh mức thuế trong tương lai nếu cuộc chiến thương mại vẫn tiếp diễn.
Một số công ty thậm chí còn rút khỏi Trung Quốc và trở lại nước Mỹ, nơi tự động hóa đã cắt giảm chi phí lao động, đồng thời chi phí vận chuyển thấp hơn.
Cuộc chiến thương mại như một hồi chuông cảnh tỉnh cho Trung Quốc. Người Trung Quốc nhìn thấy sự thay đổi trong xu hướng toàn cầu và dự đoán về một thế giới khó khăn hơn so với những năm trước đó.
Trong giai đoạn tăng trưởng đầu tiên, Trung Quốc đã chấp nhận thực tế rằng, Mỹ sẽ cho phép họ hoàn toàn tiếp cận thị trường tiêu dùng mà không bị hạn chế. Những ngày đó có thể đã qua, và như người ta vẫn nói, “Kiếm tiền thì dễ, giữ tiền mới khó. "
Cứng rắn với Trung Quốc là một phần hiện thực chính trị mới ở Mỹ, khi cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ đều tìm thấy tiếng nói chung về vấn đề Trung Quốc và coi đây là đối thủ chiến lược. Đảng Dân chủ sẽ tiếp tục ủng hộ thương mại công bằng và gia tăng các biện pháp bảo hộ, trong khi Tổng thống Trump và những người Cộng hòa của ông sẽ đưa ra các lệnh trừng phạt nghiêm khắc hơn dành cho Trung Quốc.
Muốn tiến về phía trước, Trung Quốc sẽ buộc phải xem xét lại mô hình tăng trưởng xuất khẩu của nước này, khi chi phí tăng và năng lực sản xuất đang chững lại. Mức nợ cao cũng đòi hỏi Trung Quốc phải tái cân bằng và tránh xa sự phụ thuộc vào cơ sở hạ tầng và tăng trưởng do đầu tư.
Ngược lại, Trung Quốc sẽ tập trung khai thác thị trường tỷ dân như là động lực thúc đẩy nền kinh tế. Nói thì dễ làm mới khó, vì muốn khai thác thị trường tỉ dân, Trung Quốc sẽ phải thực hiện một số sự đánh đổi đau đớn.
Trung Quốc ít đầu tư vào các dịch vụ xã hội, đặc biệt là chăm sóc sức khỏe. Các hộ gia đình Trung Quốc có động lực để tiết kiệm bởi những rủi ro và sự bất trắc mà họ gặp phải trong cuộc sống. Họ càng tiết kiệm, thu nhập khả dụng ít hơn mức họ phải chi tiêu.
Ngoài ra, tỷ lệ tiết kiệm cao trong sổ tiết kiệm giúp gia tăng tính thanh khoản cho các ngân hàng thương mại. Những khoản tiền này sau đó được các doanh nghiệp nhà nước và ngoài nhà nước vay và phục vụ như một kênh truyền dẫn tín dụng quan trọng.
Nếu người dân Trung Quốc tăng mức tiêu dùng, điều này sẽ dẫn đến mức tiết kiệm thấp hơn và từ đó làm giảm nguồn quỹ vay trong hệ thống ngân hàng. Tín dụng và phân bổ tín dụng rất cần thiết cho hệ thống chính trị Trung Quốc.
Sự trung thành của khu vực nhà nước gắn liền với khả năng tiếp cận tín dụng ưu đãi. Việc lấy đi nguồn tín dụng khiến nền tảng của hệ thống chính trị bắt đầu suy yếu.
Nếu một thỏa thuận thương mại được thông qua, cả Tổng thống Trump và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ ca ngợi đây là một thành tựu lớn, mở ra một kỷ nguyên mới của quan hệ Mỹ - Trung.
Trong khi các thị trường phản ứng tích cực về một thỏa thuận thương mại như thế, vẫn còn nhiều vấn đề sẽ là nguồn cơn căng thẳng cho quan hệ Mỹ - Trung trong tương lai.
Nguồn: The Hill
Từ khóa: thỏa thuận, Mỹ, Trung, Trung Quốc, thời thế, thay đổi
Các tin khác
- Cơ hội từ CPTPP (Kỳ IV): Đẩy mạnh xuất khẩu sang Nhật (2) - 19/04/2019
- Cơ hội từ CPTPP (Kỳ IV): Đẩy mạnh xuất khẩu sang Nhật - 19/04/2019
- Cơ hội từ CPTPP (Kỳ III): Chile - thị trường đầy tiềm năng - 19/04/2019
- Cơ hội từ CPTPP (Kỳ II): Peru - thị trường nhỏ, cơ hội lớn - 19/04/2019
- Cơ hội từ CPTPP (Kỳ I): Tiềm năng xuất khẩu sang Mexico - 19/04/2019






















