
Các cuộc đàm phán thương mại đã đạt được một số bước tiến đáng kể trong năm vừa qua. Tuy nhiên, chủ nghĩa dân tộc ngày càng tăng, đặc biệt là ở châu Âu và ở Mỹ. Do đó, đã đến lúc châu Á nắm lấy vai trò dẫn dắt thương mại.
Quyết định Brexit ở Anh, những thách thức ở châu Âu liên quan đến Hiệp định Thương mại và Tự do Toàn diện EU-Canada, và tư tưởng bảo hộ của Tổng thống Mỹ, tất cả không phải là điềm lành cho tự do hóa thương mại, ít nhất là trong vài năm tới.
Trong bối cảnh đó, thương mại châu Á vẫn rất tích cực, đặc biệt là ở các thị trường mới nổi. Đây không phải là điều đáng ngạc nhiên, vì mở cửa thị trường châu Á rõ ràng đã giúp cải thiện hiệu suất kinh tế.
Mặc dù các lãnh đạo châu Á đã đưa ra một loạt sáng kiến đầy tham vọng để thúc đẩy tự do hóa thương mại và hội nhập khu vực, một số nước cần hành động nhanh chóng, bao gồm ký kết Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP), thực thi Hiệp định Tạo Thuận lợi Thương mại và ủng hộ Hiệp định Hàng hóa Môi trường của WTO (đang gần như hoàn tất).
Trong số các hiệp định thương mại siêu khu vực, RCEP nổi lên như một sự lựa chọn hàng đầu. RCEP trao cơ hội tự do hóa thương mại sâu rộng, bao phủ cả hàng hóa, dịch vụ và đầu tư.
Xét theo khía cạnh GDP, hai hiệp định thương mại siêu khu vực khác, Hiệp định Đối tác Đầu tư và Thương mại xuyên Đại Tây Dương (TTIP) và Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) dường như đang “mắc cạn”, và chưa tìm được lối thoát rõ ràng trong thời gian này.
Tình trạng này mở ra cơ hội to lớn cho 16 nước tham gia Hiệp định RCEP thể hiện vai trò lãnh đạo thương mại toàn cầu. Điều thú vị là, RCEP bao gồm 7 nước tham gia TPP và tạo ra nhiều xung lực kinh tế thông qua thương mại.
RCEP có đủ quy mô để hình thành nên các quy tắc thương mại trên một bình diện khu vực rộng lớn. Theo đó, các nước RCEP chiếm gần một nửa dân số thế giới và một phần ba GDP toàn cầu.
Thỏa thuận này trao cơ hội tiếp cận ba thị trường tiêu dùng lớn nhất (Trung Quốc, Ấn Độ và ASEAN). Như vậy, mặc dù RCEP đưa ra cách tiếp cận tự do hóa thương mại ít tham vọng hơn so với TTIP và TPP, sự thiếu hụt này phần nào được bù đắp nhờ vào quy mô to lớn của nó.
Quan trọng hơn, RCEP được bổ sung hiệu quả bởi sáng kiến Một vành đai, Một con đường. Trong khi việc đầu tư vào giao thông vận tải và cơ sở hạ tầng là một khía cạnh quan trọng của sáng kiến này, tham vọng đằng sau nó vượt ra ngoài những khuôn phép đó, trong đó gồm những chính sách thúc đẩy thương mại mềm mỏng trong dài hạn.
Bên cạnh đó, Kế hoạch Cộng đồng Kinh tế ASEAN 2025 cũng nhằm thúc đẩy thương mại. ASEAN đã đạt được tiến bộ đáng kể trong việc loại bỏ các rào cản thương mại truyền thống như thuế quan. Các tiến bộ khác trong việc dỡ bỏ các biện pháp phi thuế quan và đảm bảo tự do hóa dịch vụ, được vạch ra chi tiết, có thể góp phần thúc đẩy hội nhập thương mại khu vực một cách đáng kể.
Đối mặt với gia tăng chủ nghĩa bảo hộ, phản ứng thích hợp nhất của châu Á là tiếp tục theo đuổi các chính sách thương mại mở cửa thị trường. Đấy không những là lợi ích kinh tế trực tiếp của châu Á, mà còn là tín hiệu chính sách quan trọng cho các nước đối tác trên toàn thế giới.
Để đạt được hiệu quả, nỗ lực tự do hóa thương mại cần phải đi kèm với các chính sách cụ thể nhằm giải quyết những nút thắt cổ chai trong nền kinh tế. Một số nước đang khuyến khích nhu cầu trong nước thông qua chi tiêu đầu tư, đặc biệt là cơ sở hạ tầng. Ngoài ra, hỗ trợ lực lượng lao động có thể cần thiết trong bối cảnh thị trường lao động ngày càng có tính mở và năng động hơn.
Do đó, tương lai thế giới đang nằm ở châu Á. Dẫn dắt tự do hóa thương mại là đối trọng cần thiết đối với chính sách hướng nội ở những nơi khác trên khắp thế giới, và tạo ra nhiều hỗ trợ cho kinh tế khu vực và nền kinh tế toàn cầu.
Đấy rõ ràng là một cơ hội lớn lao cho châu Á, và đã đến lúc phải hành động.
Nguồn: nationmultimedia.com – HT
Từ khóa: Châu Á, nắm giữ, cơ hội, dẫn dắt, thương mại






















