Biến động địa chính trị thế giới luôn diễn ra, nhưng đối với VN, nhiều điều kiện thuận lợi và dư địa để thực hiện mục tiêu tăng trưởng cao, bền vững đang mở ra. Đây là thời cơ lịch sử để VN tiến tới trở thành nước có thu nhập cao.
Những biến động địa chính trị và áp lực chi phí toàn cầu đang đặt doanh nghiệp Việt Nam vào giai đoạn thử thách chưa từng có. Trong bối cảnh đó, chuyển đổi mô hình tăng trưởng không còn là lựa chọn mang tính chiến lược dài hạn, mà đã trở thành yêu cầu cấp bách để tồn tại và phát triển.
Theo số liệu thống kê, đến hết năm 2025, cả nước có khoảng hơn 1 triệu doanh nghiệp đang hoạt động, tăng hơn 25% so với năm 2020. Sau khi Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết số 68-NQ/TW về phát triển kinh tế tư nhân, số doanh nghiệp thành lập mới và quay trở lại đã gia tăng mạnh mẽ.
Xung đột Trung Đông đang thử thách tăng trưởng toàn cầu và khả năng kiểm soát lạm phát của các nền kinh tế lớn.
Áp lực kiểm toán quốc tế dồn dập, doanh nghiệp Việt buộc chuẩn hóa “S” trong ESG. Bài toán khó là minh bạch, kiểm chứng được nhưng vẫn giữ chi phí trong tầm kiểm soát, nhất là với SME.
Biến động từ xung đột quốc tế và áp lực chi phí đang tạo ra một khủng hoảng chưa từng có cho doanh nghiệp Việt. Trong bối cảnh này, việc chuyển đổi mô hình – từ gia công chi phí thấp sang làm chủ chuỗi cung ứng, công nghệ và thị trường – trở thành con đường sống còn.
Với tài chính bền vững, nhà đầu tư quan tâm đến toàn bộ vòng đời của khoản vay và đặc biệt là năng lực quản trị rủi ro của doanh nghiệp. Họ sẵn sàng chấp nhận dự án có rủi ro cao, miễn là doanh nghiệp chứng minh được họ có hệ thống kiểm soát các rủi ro đó một cách bài bản. Nếu không chứng minh được, nguồn vốn xanh vẫn sẽ nằm ngoài tầm với.
Dù đối mặt với những biến động địa chính trị và áp lực chi phí gia tăng, ngành rau quả Việt Nam vẫn ghi nhận đà tăng trưởng ấn tượng ngay từ đầu năm 2026. Với nền tảng thị trường vững chắc, chất lượng sản phẩm được nâng cao và khả năng thích ứng linh hoạt, mục tiêu xuất khẩu 9–10 tỷ USD đang dần trở nên khả thi hơn bao giờ hết.
Trong lộ trình hướng tới phát thải ròng bằng “0” vào năm 2050, nông nghiệp Việt Nam – lĩnh vực sử dụng gần 40% lực lượng lao động và cũng là nguồn phát thải lớn – đang được xác định là “mặt trận” trọng yếu. Không chỉ đơn thuần là giảm phát thải, một hướng đi mới đang dần hình thành: Đưa carbon trở thành tài sản có thể đo đếm, giao dịch và tạo ra giá trị kinh tế.
Khi các nhà lãnh đạo thế giới tụ họp tại Diễn đàn Bác Ngao 2026 (Trung Quốc) để thảo luận cách định hình một tương lai chung, các trung tâm sản xuất của châu Á đang đối mặt với thời khắc mang tính quyết định. Phát triển bền vững không còn chỉ là mục tiêu chính sách mà đã trở thành yêu cầu mang tính bắt buộc của công nghiệp.
Trang 17 trong 2431 trang