Trong nhiều thập kỷ tại Citi, ngân hàng này đã tài trợ vốn cho chuỗi cung ứng hiệu quả nhất của khách hàng để đưa hàng hóa và dịch vụ đến các thị trường khắp nơi trên thế giới. Tốc độ và chi phí là những vấn đề cần xem xét quan trọng nhất trong việc quyết định các lộ trình này.
Do đó, an ninh và khả năng phục hồi hiện đang chiếm ưu thế trong phần lớn các cuộc đối thoại với các nhà lãnh đạo về chủ đề chính trị và kinh doanh toàn cầu. Nếu chúng ta tìm cách để thúc đẩy cả chính trị và kinh doanh, chúng ta cũng nên tham khảo những sai lầm trong việc tìm kiếm các giải pháp toàn cầu trong quá khứ.
An ninh lương thực là một nghiên cứu điển hình
Hai năm trải qua những cú sốc của đại dịch đã tạo áp lực lên các chuỗi cung ứng. Chỉ số giá lương thực của FAO đối với mặt hàng chủ lực như dầu thực vật và ngũ cốc tăng lần lượt là 182% và 68% sau khi Nga tấn công Ukraine và làm trầm trọng thêm kịch bản an ninh lương thực vốn đang khủng hoảng.
Khi những người nông dân đột nhiên trở thành những người lính trên vựa lúa mì của cả thế giới , vì cả Nga và Ukraine đóng góp hơn ¼ sản lượng lúa mạch và lúa mì cho thế giới, dẫn đến những rủi ro khi nguồn cung lương thực tập trung ở một số ít quốc gia trên thế giới. Nhiều người tự hỏi liệu chiến sự ở Ukraine có gây mất an ninh lương thực ở Ai Cập và Nigeria, liệu đây thật sự là một hệ thống mà chúng ta mong muốn?
Một số ý kiến cho rằng nên chuyển đổi mạnh mẽ theo hướng tự cung tự cấp lương thực. Chúng tôi đã từng chứng kiến một số quốc gia áp đặt lệnh cấm xuất khẩu đối với một số mặt hàng thiết yếu. Tuy nhiên những giải pháp này bỏ qua vai trò quan trọng của thị trường mở - yếu tố đóng vai trò ngăn chặn tình trạng thiếu hụt lương thực. Thật vậy, trên thực tế chủ nghĩa bảo hộ sẽ chỉ làm tăng giá hàng hóa trên diện rộng và làm tăng nguy cơ suy thoái kinh tế toàn cầu.
Thành công của toàn cầu hóa trong việc giảm nạn đói
Các kết quả tích cực của toàn cầu hóa đối với tăng trưởng GDP bình quân đầu người và giảm nghèo cùng cực đã được ghi nhận.
Kỷ nguyên tự do hóa thương mại không chỉ sinh ra các kết quả kinh tế tốt hơn mà còn làm giảm nạn đói và củng cố vấn đề an ninh lương thực – tất cả đều diễn ra trong thời kỳ bùng nổ dân số.
Thực tế, từ năm 2001- 2017, số người suy dinh dưỡng khắp thế giới đã giảm mạnh còn 170 triệu người. Đồng thời, tỷ lệ tử vong do chết đói cũng giảm đáng kể. Khi các rào cản thương mại giảm xuống và thu nhập tăng lên, mọi người theo lẽ tự nhiên sẽ chi tiền cho thực phẩm ít hơn và phân bổ tiền lương vào các mặt hàng và dịch vụ cải thiện đời sống hơn.
Thiết lập khả năng phục hồi với các rào cản khi tiếp cận ít hơn
Tuy nhiên, khủng hoảng gần đây đã chứng minh rằng chúng ta có thể đã tối ưu hóa quá mức hiệu quả trong một số trường hợp như chỉ dựa vào các trung tâm sản xuất lương thực tập trung.
Để tăng cường khả năng phục hồi, chúng ta cần đa đạng hóa các chuỗi cung ứng, đặc biệt đối với hàng hóa quan trọng như lương thực. Điều này sẽ buộc chúng ta phải cải thiện cách tiếp cận các lĩnh vực dịch vụ xuyên biên giới cần thiết cho hoạt động sản xuất và vận chuyển các mặt hàng nông sản.
Ví dụ, khả năng tiếp cận cao hơn các dịch vụ tài chính là cần thiết cho tất cả các loại hình và quy mô kinh doanh, điều này sẽ giúp định vị tốt hơn cho nông dân, đặc biệt là ở các thị trường mới nổi để chuẩn bị và ứng phó với tình trạng gián đoạn, theo đó dẫn đến việc điều chỉnh chu kỳ bùng nổ và phá sản của hàng hóa truyền thống. Tương tự, tài trợ cho cơ sở hạ tầng logistics để đưa sản phẩm ra các thị trường có thể giúp quản lý khả năng dự đoán nhu cầu.
Các rào cản thương mại cao, đặc biệt trong lĩnh vực dịch vụ, đang ngăn cản nông dân nhiều nơi trên thế giới đóng góp nhiều hơn vào nguồn cung lương thực toàn cầu. Chúng tôi có thể giúp nông dân gia tăng sản xuất và giảm thiểu bất ổn lương thực bằng cách tăng năng suất sản xuất thông qua phân bổ nguồn đầu vào nông nghiệp trọng yếu và các thực hành tốt nhất, bao gồm:
- Tài chính: Ở Đông Phi, ít hơn một nửa các doanh nghiệp vừa và nhỏ (SMEs) tiếp cận nguồn tài chính ngân hàng chính thức, mặc dù sử dụng 50%- 80% lực lượng lao động của khu vực. Tuy nhiên, khi giải pháp cho vay tiền mặt được áp dụng, kết quả sẽ tốt hơn nhiều. Khi lương thực và các khoản cho vay tiền mặt từ Sáng kiến hành động giảm nghèo ở Zambia nghiên cứu trong đợt mất mùa sản lượng nông sản, tiền lương địa phương và tiêu dùng bắt đầu tăng, đồng thời số lượng lao động phi nông nghiệp giảm xuống. Các khoản cho vay đã cho phép nông dân cải thiện thu nhập, giúp giữ chân người nông dân ở lại với đồng ruộng và cải thiện nguồn vốn.
- Bảo hiểm: Bảo hiểm cây trồng có thể giúp đảm bảo cho người nông dân ở các nước đang phát triển có khả năng thanh toán và hỗ trợ phục hồi chuỗi cung ứng lương thực. Ở bang Gujarat, Ấn Độ, đối tác công- tư đã cung cấp bảo hiểm trợ cấp cho các nông dân sản xuất quy mô vừa và nhỏ để làm tài sản thế chấp cho khoản tín dụng. Sự hợp tác đã mang đến sự gia tăng dòng vốn tín dụng cho nông dân và thành công của nó cuối cùng đã truyền cảm hứng cho Ấn Độ đưa mô hình này vào chương trình quốc gia.
- Tiếp cận thị trường: Nông dân ở các nước đang phát triển bị hạn chế bởi nhiều yếu tố bao gồm: vị trí xa xôi, kiến thức kinh doanh hạn chế, chi phí vận tải tốn kém, và phải đóng thuế nông nghiệp. Sự tham gia của Peru trong các hiệp định thương mại khác nhau đã làm giảm các rào cản thuế quan, dẫn đến sự gia tăng đáng kể hoạt động xuất khẩu nông sản. Nông sản xuât khẩu của Peru sang Mỹ đã tăng 175% kể từ khi hiệp định thương mại tự do song phương giữa hai nước bắt đầu có hiệu lực vào năm 2009. Nhờ vậy, những mặt hàng xuất khẩu này đã góp phần thúc đẩy tăng trưởng việc làm và tiền lương tại các doanh nghiệp sản xuất nông sản và giúp giảm dần tỷ lệ nghèo đói ở Peru.
- Đào tạo, công nghệ và nông sản: Tại các nước đang phát triển, hoạt động đào tạo, áp dụng công nghệ và trồng nông sản như cấy giống và bón phân thường tụt hậu hơn so với các nước khác. Việc mở rộng khả năng tiếp cận mới cho các hoạt động này cho phép những nông dân sản xuất quy mô nhỏ mở ra các phương pháp tiếp cận mới giúp tăng năng suất của họ lên rất nhiều. Quỹ One Acre, một khách hàng phi lợi nhuận của Citi chuyên tài trợ cho các sản phẩm của nông dân sản xuất quy mô nhỏ ở Hạ Sahara, châu Phi, phát hiện rằng những nông dân tham gia vào các chương trình của họ kiếm được trung bình gần 40% so với các trang trại không tham gia chương trình tài trợ.
Giải quyết tình trạng mất an ninh lương thực và xây dựng các chuỗi cung ứng linh hoạt hơn trong nhiều lĩnh vực trong thời gian dài sẽ đòi hỏi sự gắn kết nhiều hơn trên toàn cầu. Bằng cách xóa bỏ các rào cản đối với dịch vụ, hàng hóa và sáng kiến, chúng ta có thể giúp các thị trường sản xuất giá cả ổn định hơn, tăng lượng lương thực sẵn có và cải thiện sức khỏe, đặc biệt tại các nước đang phát triển. Là một cộng đồng toàn cầu, chúng ta cần hướng tới một hệ thống cung cấp cho nông dân ở châu Phi, châu Á và Nam Mỹ cách tiếp cận các công cụ tương tự như những người nông dân ở Iowa, Đông Anglia hoặc Rotterdam nhận được.
Nguồn: WEF
Từ khóa: an ninh lương thực, toàn cầu hóa, chuỗi cung ứng, đại dịch, chiến sự Nga- Ukraine
Các tin khác
- Đầu tư cho nhân lực - giải pháp thúc đẩy tăng trưởng kinh tế Nhật Bản - 29/06/2022
- Hợp tác Israel-Đông Nam Á: Khi nông nghiệp 'bắt tay' ngoại giao - 29/06/2022
- Tiềm năng lớn thị trường tín chỉ carbon của nông nghiệp Việt Nam - 29/06/2022
- Thách thức đối với giấc mơ xuất khẩu nông sản sang Trung Quốc của châu Phi - 29/06/2022
- Chiến sự Ukraine: Tác động của các lệnh trừng phạt đối với Nga sau 4 tháng - 29/06/2022






















