JSN_TPLFW_TOGGLE_MENU
Phân tích - Bình luậnMyanmar: Thu hẹp khoảng cách về cơ sở hạ tầng thông qua hỗ trợ tài chính

Myanmar: Thu hẹp khoảng cách về cơ sở hạ tầng thông qua hỗ trợ tài chính

Myanmar

Quá trình 50 năm thành lập của ASEAN và sự kết nối trong sáng kiến ​​“Một Vành đai, Một Con đường” của Trung Quốclà những nội dung mà các chính trị gia và các chuyên gia đang quan tâm. Theo ôngKen Tun, Giám đốc điều hành của công ty năng lượng Parami, kể từ  khi cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư bắt đầu, Myanmar nên xem xét việc phát triển sự kết nối cả trên phương diện“phần cứng” và “phần mềm”.

Sau chuyến tham dự Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) về ASEAN 2017, ông Ken Tun đã trao đổi với tờ báo The Myanmar Times về các chủ đề đã được bàn bạc tại Diễn đàn cũng như làm thế nào để cải tiến cơ sở hạ tầng theo hướng số hóa tại Myanma.

Quá trình 50 năm ASEAN hình thành, “Định hướng của ASEAN” bao gồm việc tăng trưởng kinh tế, gia tăng tính kết nối và thiết lập một thị trường chung.

“Hiện nay ASEAN đã trở thành nền kinh tế lớn thứ 6 trên thế giới. Sau 50 năm, ASEAN đặt ra mục tiêu trở thành nền kinh tế lớn thứ 4 trên thế giới. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là làm thế nào để ASEAN trở thành nền kinh tế lớn thứ 4, hình thành một thị trường chung cạnh tranh với các thị trường khác trên thế giới?”.

“Đặt ra mục tiêu rõ ràng giúp chúng ta có động lực để thực hiện, nhưngcũng có những vấn đề chúng ta cần phải lưu ý: ASEAN không thật sự phát triển như chúng ta đã mong đợi” ông Ken Tuncho biết thêm.

ASEAN là một khu vực đa dạng, các nước thành viêncó quy mô kinh tế, tôn giáo, lịch sửkhác nhau. Để kết nối các nước lại với nhau, việc xây dựng hệ thống đường bộ và đường sắt là điều cần thiết.

Theo Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB), ASEAN sẽ đầu tư 26 nghìn tỷ USD vào năm 2030nhằm đáp ứng nhu cầu cơ sở hạ tầng của khu vực. Điều cốt yếu đối với vấn đề này là cần tập hợp 10 nước Đông Nam Á lại và tăng cường hội nhập kinh tế.

Tại Diễn đàn, Tevin Vongvanich, Giám đốc điều hành của Công ty PTT tại Thái Lan, giải thích: “Kết nối đóng vai tròquan trọng đối với sự phát triển kinh tế”.

Ông Tevin Vongvanich cho biết, các dự án cơ sở hạ tầng xuyên biên giới đang gia tăng và Chính phủ cần làm việc với khu vực tư nhân để tạo thuận lợi cho các giao dịch xuyên biên giới và điều đó sẽ giúp thúc đẩy các quyết định đầu tư.

Mức phí tại thị trường mới nổi và sự phối hợp tài chính

Theo ông Ken Tun, nhằm thu hẹp khoảng cách về cơ sở hạ tầng và kết nối Myanmar với các nước khác trong khu vực, giải pháp làgiải quyết các vấn đề liên quan đến mứcphí tại các thị trường mới nổi.

“Ví dụ, chúng ta hãy nhìn vào bất kỳ nền kinh tế nào mới nổi. Nếu bạn muốn xây dựng một con đường, bạn sẽ phải trả 100$ USD cho các nước đang phát triển như Myanmar.

“Nhưng cũng với chính con đường đó, bạn xây dựng tại Malaysia, bạn nghĩ rằng chi phí này sẽ rẻ hơn hay đắt hơn? Chi phí này chắc chắn sẽ rẻ hơn vì giá vốn thấp hơn. Trong trường hợp này, đầu tư tại Malaysia sẽ ít rủi ro hơn. Tôi gọi việc này là “mứcphí tại thị trường mới nổi”, ông giải thích.

Myanmar cần phải trả mức phí cho các dự án cơ sở hạ tầng và ông Ken Tun nghĩ điều này là không công bằng.

“Cơ sở hạ tầng phải là một nền dân chủvà dưới các điều lệ dân chủ, mọi thứnên bình đẳng. Chính vì thế, chúng ta cần phải đấu tranh cho điều đó. Đó là lý do tôi đang thúc đẩy chính phủ ký kết cái gọi là “sự phối hợp về tài chính”. Nếu bạn nhìn vào bất kỳ dự án cơ sở hạ tầng nào, sẽ có nguồn tài chính từ khu vực tư nhân và nguồn tài chính phát triển. Và nếu bạn thu hút nhiều khu vực tư nhân cùng tham gia, họ sẽ yêu cầu nhiều cổ phần và mức lợi tức tương đương.

“Nhưng một quốc gia như Myanmar không thể có được những khoản phí cao. Từ góc độ nhận thức toàn cầu, làm thế nàoMyanmar có thể tiếp cận được nguồn vốn giá rẻ? Tôi tin rằng điều này có thể”, ông nêu ra sáng kiến Hợp tác Đầu tư Phát triển Bền vững (SDIP).

SDIP là một sáng kiến ​​liên doanh do Diễn đàn Kinh tế Thế giới và Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OCED) khởi xướng,bao gồm các tổ chức tài chính và các ngân hàng tư nhân cùng tham gia.

Sáng kiến này sẽ giúp huy động nguồn vốn lên đến 100 tỷ $ cho các dự án cơ sở hạ tầng phát triển theo hướng bền vững.

“Mục tiêu là cung cấp một loạt phí rủi ro như rủi ro bảo lãnh chính phủ, rủi ro chính trị, do đó chi phí của dự án sẽ thấp hơn. Sáng kiến này sẽ giúp Myanmar giảm được chi phí xây dựng cơ sở hạ tầng.

“Nếu bạn nhìn vào sự kết nối, hãy nhìn vào Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản - những nước này nói rằng “chúng ta có thể dành 100$cho Myanmar hay không?”

“Tuy nhiên, khi chính phủ và các tổ chức của chúng ta gặp đại diện các nước này, họ nói: “những gì chúng tôi yêu cầu chỉ là 1$”. Chúng ta nên can đảm trong việc đề nghị sự hỗ trợ; Đó là tất cả lợi ích mang lại cho đất nước. Xây dựng kết nối xuyên biên giới là lợi ích đa phương.

“Lợi ích và thách thức của Myanmar là gì? “Ông nói các bên có liên quan nên cùng bàn bạc để trả lời câu hỏi này.

“Trước tiên, chúng ta cần xác định cơ hội và thách thức. Vì thế, chúng ta cần xây dựng một tổ chức hoặc Trung tâm, mà tại đó quy tụ 4 nhóm đối tượng như sau đại diện cơ quan nhà nước, nhóm chuyên gia cố vấn, đại diện cho khu vực tư và tiếng nói người dân (tức cộng đồng).

Tiếp theo, chúng ta bắt đầu xác định cơ hội và thách thức. Làm thế nào để giảm thiểu những khó khăn và tối đa được lợi ích? Trung tâm này sẽ giúp chúng ta tìm ra giải pháp và hướng đi đúng đắn. Sau đó, họ sẽ đề trình cho chính phủ và chính phủ sẽ thay mặt Myanmar để tiến hành đàm phán với các nước.

“Chúng ta không thể không biết gì; Không ai trừng phạt bạn vì bạn đưa ra nhiều yêu cầu. Tôi hy vọng rằng Myanmar sẽ chủ động nắm bắt lấy cơ hội và để giành thế chủ động, chúng ta cần các Trung tâm nghiên cứu có năng lực thật sự để phát triển các mối quan hệ thương mại xuyên biên giới.

“Người dân của chúng ta có suy nghĩ tiêu cực khi nhìn nhận hoặc đánh giá một vấn đề. Nhưng chúng ta hãy xem vấn đề là một cơ hội. Đó làquan điểm đúng đắn”, ông Ken Tun cho biết.

Tích hợp kỹ thuật số và chỉ số kỹ thuật (Digital Quotient)

Sự đa dạng cần được kết hợp với mạng lưới cơ sở hạ tầng (phần cứng)như đường cao tốc, đường sắt và cảng biển. Tuy nhiên, với sự xuất hiện của Cách mạng công nghiệp lần thứ tư, tính kết nối có thể được thực hiện thông qua “phần mềm” bao gồm các nền tảng kỹ thuật số và ứng dụng điện thoại thông minh.

WEF cũng ưu tiên cho việc tích hợp các công nghệ số hóa. Các doanh nghiệp tin rằng hội nhập vào nền kinh tế kỹ thuật số sẽ giúp việc kinh doanh của họphát triển nhanh, kết nối các nước ASEAN với chuỗi cung ứng sản xuất và phân phối trong khu vực.

Ông Manu Bhardwaj và ông Yuwa Hedrick-Wong đến từ Trung tâm Mastercard cho rằng nền kinh tế số sẽ kích thích sự phát triển của cơ sở hạ tầng, tạo ra sự tích hợp giữa “phần cứng” và“phần mềm”, từ đó thúc đẩy sự tăng trưởng toàn diện.

Ông Ken Tun tỏ ra lạc quan về cuộc cách mạng kỹ thuật số đang diễn ra ởMyanmar, nhưng ông cũng cho rằng cần phải trang bị cho những người trẻ ở Myanmar cách thức sử dụng công nghệ số và không gian số một cách khôn ngoan và an toàn.

“Chúng ta đã có chỉ số IQ [chỉ số trí tuệ] và EQ [chỉ số cảm xúc]. Bây giờ chúng ta đang nói về DQ [chỉ số kỹ thuật] – là cách bạn quản lý Facebook, đào tạo những đứa trẻ của bạn để biết các quyền của chúng khi sử dụng các sản phẩm công nghệ và phương pháp để bảo mật thông tin của chính bản thân mình.

“Nếu bạn nhìn vào đất nước Myanmar trong giai đoạn năm 2012 - 2013, chỉ có 6% người dân có sử dụng điện thoại di động. Trong vòng 18 tháng sau khi mở cửa lĩnh vực viễn thông, 65% người dân sử dụng thiết bị di động có kết nối Internet... Sau đó, Facebook trở thành một hiện tượng: bạn thức dậy, bạn sử dụng Facebook - bạn thiết lập các cuộc họp qua Facebook và hẹn hò qua Facebook”, các người dân sử dụng kỹ thuật số như là một phần trong cuộc sống của họ sẽ là một khía cạnh quan trọng.

“Tôi đang làm việc với 1600 trường học ở vùng nông thôn, hiện đang đào tạo cho 300.000 trẻ em. Điều quan trọng là tôi phải giúp các trẻ em Myanmar hiểu về DQ và giúp chúng nắm bắt cuộc cách mạng kỹ thuật số bằng cách biết được các quyền của chúng khi sử dụng các sản phẩm số hóa và cách để bảo mật thông tin cá nhân của mình”, ông Ken Tun nói thêm.

Trong cuộc phỏng vấn, ông Ken Tun cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phát triển ngành vận tải và năng lượng.

“Bà Aung San Suu Kyi nói rằng hai lĩnh vực mà bà muốn tập trung phát triển ở Myanmar là năng lượng và vận tải”.

“Về hệ thống giao thông, đặc biệt cần tập trung vào việc xây dựng các tuyến đường phụ trợ để những người nông dân có cơ hội tiếp cận thị trường. Đồng thời, vấn đề đặt ra hiện nay là 70% người dân Myanmar ở khu vực nông thôn không có điện sử dụng”.

“Mạng lưới điện hiện tại chỉ có thể phục cho khoảng 30% dân số, chính vì thế, 70% người dân không có điện sử dụng”, ông Ken Tun cũng nhấn mạnh việc tiếp cận điện là một trong các quyền quan trọng của công dân.

Nguồn: mmtimes.com – XM

Từ khóa: Myanmar, thu hẹp khoảng cách,cơ sở hạ tầng,thông qua, hỗ trợ tài chính

Chuyên mục RCEP

JSN_TPLFW_TOGGLE_MENU

Phân tích - Bình luận

JSN_TPLFW_TOGGLE_MENU

Thư viện hội nhập

thu vien

Xem nhiều nhất


phong ve thuong mai

Video

Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field

Liên kết

 

Lượt truy cập

008748418
Go to top