Mối quan tâm chủ yếu chính là chi phí lao động. Theo ông Felix Chung Kwok-pan, thành viên của Hội đồng lập pháp cho hội dệt may Hồng Kông, mức lương hàng tháng ở Quảng Đông đã tăng mạnh trong những năm gần đây, xấp xỉ 600USD/người.
Một ông chủ 50 tuổi sở hữu một nhà máy dệt kim ở Đông Quan, hiện đang xem xét thuê đất mở nhà máy ở nơi khác để giảm bớt chi phí. "chi phí tại Trung Quốc đại lục đã trở nên quá đắt, không còn ưu thế cạnh tranh nào ở đó nữa cả", ông nói.
Mối quan tâm chủ yếu chính là chi phí lao động. Theo ông Felix Chung Kwok-pan, thành viên của Hội đồng lập pháp cho hội dệt may Hồng Kông, mức lương hàng tháng ở Quảng Đông đã tăng mạnh trong những năm gần đây, xấp xỉ 600USD/người.
"Sau phiên họp Trung ương lần thứ 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc vào năm ngoái, công nhân ở Trung Quốc đại lục sẽ thấy thu nhập của họ tăng gấp đôi vào năm 2020. Lương sẽ đạt mức 1200 USD sau 6 năm - hoặc thậm chí nhiều hơn", ông Chung nói.
Hơn nữa, các chủ sở hữu nhà máy sản xuất phải đối mặt với vấn đề nhân khẩu học. Theo một báo cáo được công bố vào tháng 4, từ năm 2010 đến năm 2020, dân số trong độ tuổi lao động phổ biến các nước Đông Nam Á, trong đó có Malaysia, Thái Lan, Philippines, Indonesia, Việt Nam và Campuchia, sẽ tăng lên 23,5 triệu USD, trong khi Trung Quốc sẽ mất đi 31,7 triệu lao động.
"Chúng tôi không thể tìm đủ lao động, ngay khi đã chịu chi trả mức lương cao", ông Chung nói.
Trong khi đó, đồng Nhân Dân Tệ tăng giá khiến lợi nhuận bị thu hẹp. Đồng Nhân Dân Tệ đã tăng hơn 30% so với đồng USD kể từ năm 2005. Mặc dù đã có sự điều chỉnh trong thời gian lễ hội mùa xuân, đồng tiền Trung Quốc vẫn sẽ tăng trong trung và dài hạn. "Các tác động là rất lớn. Chúng tôi đang nhận vào Đô La Mỹ và chi trả bằng Nhân Dân Tệ", Chung nói.
Bên cạnh đó, các thành viên của Hiệp hội các nước Đông Nam Á được hưởng nhiều ưu đãi về thuế đối với hàng hóa xuất khẩu sang Liên minh châu Âu. "Điều này sẽ giúp tiết kiệm ít nhất 10%. Cộng hết tất cả những yếu tố trên, các sản phẩm của Myanmar cũng như các nước Đông Nam Á khác là rẻ hơn nhiều trong mắt các khách hàng châu Âu. Cụm từ “Made -in – China” đã bị mất độ hấp dẫn của nó ", ông Chung nhận xét. Ông cũng cho biết thêm rằng các sản phẩm của ASEAN cũng được miễn thuế trong khu vực giao dịch thương mại tự do ASEAN – Trung Quốc, đồng nghĩa với việc các nước Asean sẽ không gặp thiệt hại về cơ hội kinh doanh ở sân nhà của mình.
"Thật khó để khẳng định rằng di dời sớm hơn sẽ tốt hơn. Nhưng cuối cùng chúng ta cũng sẽ phải đi. Tình hình ở Trung Quốc chỉ ngày càng xấu thêm", ông Chung nói.

Mặc dù khu vực Đông Nam Á đã nằm trên tầm ngắm của các nhà sản xuất trong nhiều năm và đã có nhiều người lựa chọn di dời, nhưng đó cũng là một thách thức lớn cho những ai muốn thành công. Thông thường phải mất 4-5 năm để xây dựng một nhà máy mới. Đầu tư đòi hỏi một quyết định cân nhắc kỹ càng. Ông Dickson Ho, nhà kinh tế thuộc Hội đồng Phát triển Thương mại Hồng Kông, cho rằng quan trọng là phải đánh giá được tốc độ tăng trưởng tiền lương – nguyên nhân chính dẫn đến áp lực về chi phí.
"Một môi trường ổn định là rất quan trọng", ông Ho nói. "Chính phủ nên kiểm soát ảnh hưởng của liên đoàn lao động và tiền lương. Những thay đổi này không nên ảnh hưởng đến hoạt động sản xuất hàng ngày.”
"Trong năm qua, Việt Nam đã trở nên hấp dẫn hơn do đã trở thành một cơ sở sản xuất chi phí thấp trong khu vực. Nhiều nhà sản xuất Hồng Kông cũng chuyển đến Indonesia, nhưng so với Indonesia thì Việt Nam gần hơn nhiều. Đến Hà Nội chỉ tốn gần hai giờ ngồi máy bay. Đi bằng đường cao tốc từ khu tự trị Choang (Quảng Tây) cũng rất thuận tiện.", ông Ho cho biết thêm.
Mức lương tối thiểu hàng tháng ở Việt Nam đã được nâng lên vào cuối năm 2013, vào mức khoảng 130 USD.
"Tuy mức lương cao hơn so với Campuchia và Myanmar, nhưng lợi thế của Việt Nam là ổn định. Có ít các cuộc đình công. Hơn nữa, tiền lương không tăng nhanh như các nước khác", ông Ho nói. "Trong tương lai, khi các quy định về môi trường của Trung Quốc trở nên khắt khe hơn, một số quy trình liên quan đến việc sản xuất hàng dệt may như tẩy và nhuộm có thể di dời đến Việt Nam.”
" Không chỉ là các nhà máy ở Hồng Kông, một số nhà máy dệt ở Trung Quốc đại lục vào năm ngoái cũng đã được chuyển đến Móng Cái - một thành phố biên giới ven biển ở miền bắc Việt Nam. Thật dễ dàng để sắp xếp một chuỗi cung ứng. Các chủ nhà máy có kế hoạch làm vải kéo sợi tại đây, vì vậy các sản phẩm có thể được công nhận là làm tại Việt Nam và được hưởng các chính sách ưu đãi về thuế trong thương mại với Hoa Kỳ sau khi hiệp định TPP được ký kết."
Tọa lạc tại châu thổ sông Châu trong nhiều năm, di dời không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Ở đó, các chủ nhà máy nắm rõ tất cả các cơ sở sản xuất sản phẩm hỗ trợ - từ sản phẩm đến giá cả. Đến Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác, họ sẽ phải được xây dựng mọi thứ lại từ đầu.
"Nhiều nhà sản xuất tích cực xem xét việc di dời từ năm ngoái, nhưng nhiều người lại chọn chờ xem", ông Ho nói. "Ba thập kỷ trước đây những ông chủ này ở độ tuổi 30 và 40. Bây giờ họ đã quá già. Họ không thể tiếp tục nếu thế hệ con cháu của họ không sẵn sàng để tiếp nhận sự nghiệp hoặc họ không tìm được các quản lý đủ tin cậy để giao việc."
Theo China Daily -TV
Từ khóa: Doanh nghiệp ,Trung Quốc, chuyển cơ sở ,sản xuất ,Việt Nam , đón đầu ,TPP
Các tin khác
- Malaysia thuận lợi tiến đến thành lập AEC - 10/04/2014
- Vietnam trade surplus hits $1b in the first quarter of 2014 - 10/04/2014
- Anh triển khai hàng loạt biện pháp hỗ trợ xuất khẩu - 08/04/2014
- Hội nghị Bộ trưởng Tài chính ASEAN lần thứ 18 thành công tốt đẹp - 07/04/2014
- Mất thị trường vì bị kiện - 07/04/2014






















