
Trung Quốc có cơ hội thể hiện vai trò lãnh đạo trong quản trị rừng toàn cầu thông qua một hiệp định thương mại tự do mới. Bo Li giải thích tại sao Trung Quốc nên nắm bắt cơ hội này.
Đông Nam Á mất 1,2% diện tích rừng mỗi năm.
Trong kỷ nguyên chống toàn cầu hoá và chủ nghĩa bảo hộ, các nước trong khu vực Châu Á - Thái Bình Dương đã quay sang đối tác kinh tế toàn diện khu vực do Trung Quốc hỗ trợ (RCEP).
Đề xuất thương mại tự do khu vực nhằm giảm bớt các rào cản đối với thương mại và dòng chảy đầu tư giữa 10 nước Đông Nam Á và sáu nước đối tác thương mại tự do: Úc, Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc và New Zealand. 16 nước này chiếm khoảng một nửa dân số thế giới và sản xuất khoảng 30% sản lượng thế giới. Nếu RCEP được thành lập, nó có thể trở thành thỏa thuận thương mại tự do lớn nhất trên thế giới.
Nhưng ngay bây giờ, RCEP thiếu một sự bảo vệ thành phần quan trọng đối với rừng - đóng vai trò quan trọng về mặt sinh thái và kinh tế ở các nước RCEP. Nếu không có sự bảo vệ trong thỏa thuận, việc thông qua nó có thể làm nhiên liệu phá rừng và khai thác trái phép. Để cứu rừng của khu vực, RCEP nên kết hợp các khuôn khổ quốc tế hiện có và tạo ra các cơ chế hợp tác để quản lý rừng.
Rừng là động lực lớn cho các nền kinh tế RCEP
Ở khu vực Đông Nam Á, có tới 70 triệu người sống dựa vào sinh kế rừng, dinh dưỡng và an ninh lương thực. RCEP bao gồm một số quốc gia sản xuất, chế biến và tiêu thụ gỗ lớn, bao gồm Indonesia, Trung Quốc, Việt Nam và Nhật Bản. Thực tế, số liệu của Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hiệp Quốc (FAO) cho thấy rằng các nước RCEP chiếm khoảng 1/6 diện tích rừng trên thế giới và 1/4 giá trị thương mại lâm sản toàn cầu vào năm 2015.
Theo đánh giá tài nguyên rừng toàn cầu của FAO, 7 quốc gia RCEP chiếm hơn 50% diện tích rừng theo khu vực. Tuy nhiên, nhiều quốc gia RCEP đã chứng kiến nạn phá rừng và suy thoái rừng nhanh trong những năm gần đây, thường là do khai thác trái phép và buôn bán liên quan. Đông Nam Á có tỷ lệ mất rừng cao nhất trên thế giới, với 1,2% diện tích rừng biến mất hàng năm. Nạn phá rừng và suy thoái rừng dẫn đến mất đa dạng sinh học và các dịch vụ hệ sinh thái có liên quan và thay đổi khí hậu nhiên liệu bằng cách tăng phát thải khí nhà kính.
Chống bán phá giá bất hợp pháp và cần có sự liên kết
Giảm bớt các rào cản thương mại mà không có các biện pháp tương ứng để đảm bảo thương mại lâm sản có trách nhiệm sẽ đẩy nhanh việc không bền vững - và thường là khai thác gỗ bất hợp pháp và liên quan đến thương mại. Khai thác gỗ trái phép không chỉ xấu cho môi trường. Nó mất đi những cơ hội sinh kế của các cộng đồng địa phương phụ thuộc vào rừng. Các chính phủ mất doanh thu thuế từ các doanh nghiệp lâm nghiệp không có giấy tờ. Gỗ khai thác đưa ra thị trường một cách bất hợp pháp cũng làm giảm khả năng cạnh tranh của các doanh nghiệp pháp lý bằng cách hạ giá gỗ ra thị trường.
Để tránh những tác động này, RCEP nên đảm bảo rằng nó khuyến khích và bảo vệ việc buôn bán hợp pháp các sản phẩm rừng. Hiện có các khuôn khổ thông qua đó các quốc gia RCEP đã hành động để chống lại khai thác gỗ bất hợp pháp. Đây thường là những yêu cầu về mặt pháp lý ở cấp quốc gia, nhưng cũng có trong các cuộc đối thoại chính sách ở cấp khu vực.
Nạn phá rừng và suy thoái rừng dẫn đến mất đa dạng sinh học và các dịch vụ hệ sinh thái có liên quan và thay đổi khí hậu nhiên liệu bằng cách tăng phát thải khí nhà kính.
Ví dụ, Nhóm công tác về Chống khai thác và buôn bán gỗ bất hợp pháp (EGILAT), bao gồm 12 trong số 16 quốc gia RCEP, được thành lập vào năm 2011 để tăng cường hợp tác và điều phối về chủ đề này tại Hợp tác Kinh tế Châu Á - Thái Bình Dương (APEC).
RCEP nên kết hợp các cam kết hiện tại và thiết lập các cơ chế mới để chống lại việc khai thác gỗ trái phép và buôn bán liên quan. Trong ngắn hạn, RCEP cần củng cố các quy trình hiện có như Công ước Liên hợp quốc về buôn bán quốc tế các loài nguy cấp (CITES), điều chỉnh buôn bán các loài gỗ nguy cấp, đặc biệt là gỗ hồng.
Một số nước RCEP cũng có các quy định về khai thác gỗ và xuất khẩu đối với các sản phẩm gỗ khác nhau, và RCEP nên củng cố các chính sách này. Về lâu dài, RCEP nên vượt xa các quy trình hiện có và tăng cường các thủ tục để bảo vệ rừng không được đề cập trong các hiệp ước hiện tại. Mỗi nền kinh tế thành viên cần nâng cao năng lực quản trị rừng thông qua trao đổi thông tin và hợp tác thực hiện, ví dụ bằng cách thiết lập một mạng lưới thực thi pháp luật thông qua RCEP.
Trung Quốc sẽ lên tiếng bảo vệ rừng trong RCEP?
Trung Quốc không chỉ là người đề xướng chính của RCEP quốc gia này cũng là nơi xử lý lớn nhất thế giới về lâm sản. Điều đó có nghĩa là nước này đóng một vai trò rất lớn trong việc thúc đẩy quản lý và kinh doanh rừng hợp pháp và bền vững.
Mặc dù Trung Quốc đã thể hiện cam kết của mình trên toàn quốc về quản lý rừng bền vững và các sản phẩm lâm nghiệp hợp pháp trong những năm gần đây- thông qua các hành động như cấm khai thác gỗ thương mại trong rừng tự nhiên và thực hiện thành công CITES-RCEP là một cơ hội tuyệt vời để đất nước tiếp tục Trách nhiệm trong quản lý rừng toàn cầu.Trung Quốc có thể cứu rừng của khu vực bằng cách thúc đẩy các yêu cầu về luật pháp rừng và quản lý rừng bền vững trong các cuộc đàm phán RCEP.
Các quốc gia RCEP đang hoàn thành các cuộc đàm phán vào cuối năm 2017. Điều đó có nghĩa là chưa đến một năm các nước thành viên sẽ khắc phục những thiếu sót trong bản thảo hiện tại. Việc không bảo vệ rừng trong tài liệu cuối cùng sẽ là một sự giám sát to lớn của các bên ký kết.
Nguồn: eco-business.com/HT
Từ khóa: Thỏa thuận thương mại mới, ở Châu Á Thái Bình Dương, thiếu sự bảo vệ rừng, trên thế giới
Các tin khác
- TPP hay Hiệp định khác, chúng ta cần một đàm phán? - 11/05/2017
- Chính phủ New Zealand phê duyệt TPP khi Bill English sang Nhật đàm phán thương mại - 11/05/2017
- Nhập siêu gần 1,89 tỷ USD - 11/05/2017
- Thị trường khách sạn châu Á - Thái Bình Dương: Giá thuê là yếu tố quyết định - 11/05/2017
- Xuất khẩu mực, bạch tuộc tăng mạnh - 11/05/2017






















