Công ty cho thuê sân khấu tổ chức sự kiện uy tín tại Hà Nội. Công ty cho thuê backdrop uy tín tại Hà Nội - nhiều mẫu mã đẹp. Dịch vụ chữa tắc tia sữa tại nhà, cam kết hiệu quả 100%. Công ty cung cấp, cho Thuê người đại diện cưới hỏi toàn quốc.

Menu
Phân tích - Bình luậnHội nhập kinh tế quốc tếCải thiện “Triển vọng ASEAN ở Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương”

Cải thiện “Triển vọng ASEAN ở Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương”

asean outlook

Ba năm sau khi xây dựng, tiến độ hoàn thành các mục tiêu của Triển vọng ASEAN về Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương (AOIP) đề ra vẫn còn chậm. AOIP thiếu giải pháp để ứng phó với sự cạnh tranh ngày càng tăng giữa các cường quốc, đặc biệt là tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Vì vậy AOIP vẫn tiếp tục mang tính lý thuyết.

Thế mạnh lớn nhất của AOIP là tính linh hoạt và tính toàn diện nhưng điều này không đủ để thúc đẩy AOIP hoạt động hiệu quả. AOIP được xây dựng để “hướng dẫn hợp tác” và “thúc đẩy một môi trường thuận lợi cho hòa bình, ổn định và thịnh vượng” đồng thời vẫn “duy trì cấu trúc khu vực dựa trên luật lệ” nhưng lại không nêu rõ làm thế nào để đạt được các điều này.

Trách nhiệm này được giao cho ASEAN, các quốc gia thành viên và các đối tác bên ngoài, nhưng sự phối hợp giữa các tổ chức vẫn là một rào cản cơ bản cần vượt qua. Nếu không được vận hành phù hợp, AOIP có nguy cơ trở thành sự đóng góp dư thừa trong vô số các văn kiện của ASEAN mà không hiệu quả.

AOIP được các cường quốc lớn công nhận rộng rãi và kỳ vọng là cầu nối giữa Nga và các nước khác. Nhưng những vấn đề quốc tế đang xảy ra đã dẫn đến sự thụt lùi của AOIP. Cuộc tấn công vào Ukraine của Nga đã tạo ra một khoảng cách giữa các bên trong khu vực và làm trầm trọng thêm sự phân cực quyền lực lớn ở Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.

Trong khi đó, việc nhà nước Myanmar được tiếp quản bởi chính quyền quân sự đã tiếp tục tăng thử thách cho ASEAN và làm dấy lên nghi ngờ về hiệu lực của các cơ chế giải quyết xung đột của khối. Đại dịch COVID-19 đã cản trở khả năng thực hiện các kế hoạch chung của khu vực khi các quốc gia thành viên áp dụng các biện pháp phòng, chống đại dịch.

AOIP mong muốn tăng cường các cơ chế do ASEAN dẫn dắt, bao gồm các diễn đàn như Diễn đàn Khu vực ASEAN và Hội nghị Cấp cao Đông Á. Tuy nhiên, AOIP thiếu cơ sở để củng cố và liên kết các nền tảng hiện có, thay vào đó chỉ dựa vào các thành viên để liên kết các thỏa thuận tiểu vùng ASEAN.

Ví dụ, việc Thái Lan làm chủ tịch Sáng kiến Vịnh Bengal về Hợp tác Kinh tế và Kỹ thuật Đa ngành - một tổ chức quốc tế hỗ trợ hợp tác kinh tế giữa Bangladesh, Bhutan, Ấn Độ, Myanmar, Nepal, Sri Lanka và Thái Lan - dự kiến sẽ mở đường cho ASEAN theo đuổi chương trình nghị sự kết nối sâu rộng hơn với Nam Á.

Quan trọng hơn, AOIP không đưa ra được cách giải quyết các vấn đề cơ bản mà các cơ chế cốt lõi phải đối mặt, một trong số đó bị ảnh hưởng bởi sự cạnh tranh rất lớn về quyền lực. Chức năng của Hội nghị Cấp cao Đông Á tiếp tục giảm do sự xuất hiện của Đối thoại An ninh Bốn bên (Bộ tứ) và sự thất bại của AOIP trong việc chuyển lời nói thành hành động.

Văn kiện của AOIP đã không mở đường cho sự hợp tác an ninh hàng hải - một lĩnh vực quan trọng của AOIP. Các vấn đề như vậy được giao cho các quốc gia thành viên giải quyết, thường là phối hợp với các cường quốc ngoài khu vực. Ví dụ, Nhật Bản tiếp tục hợp tác với ASEAN bằng cách hỗ trợ các biện pháp đối phó chống lại việc đánh bắt bất hợp pháp và các rác thải nhựa trên biển, đồng thời cung cấp các khóa đào tạo về kỹ thuật và vận hành.

Qua việc nhận thức những khiếm khuyến, ASEAN muốn phát triển bền vững thì nên ưu tiên tăng cường các nhóm an ninh nội bộ (hoặc ngoài khu vực) và các “tiểu vùng” liên quan đến phát triển kinh tế. Mặc dù Khuôn khổ kinh tế Ấn Độ - Thái Bình Dương vẫn còn trong giai đoạn sơ khai, một số thành viên ASEAN đặc biệt là Indonesia, Singapore, Việt Nam, Philippines, Malaysia và Thái Lan vẫn bày tỏ ý định tham gia mặc dù vẫn còn một số hoài nghi về lợi ích của khuôn khổ này.

Ngoài việc thiết lập chuẩn mực, AOIP vẫn chưa đạt được những tiến bộ đáng kể, vì vậy cần phải thực hiện các bước hành động tiếp theo để làm cho AOIP hoạt động. Các thành viên ASEAN cần soạn thảo một chương trình hành động bổ sung để giải quyết vấn đề này.

Chương trình này sẽ trình bày chi tiết về các cột mốc hoạt động mà AOIP theo đuỗi để đạt được, giống như Kế hoạch chi tiết của Cộng đồng ASEAN. Điều này sẽ góp phần tạo nên bức tranh chung về các mục tiêu và quá trình mà AOIP lên kế hoạch đạt được thay vì là một bản các tuyên bố chuẩn tắc.

Cải thiện sự phối hợp trong tổ chức là rất cần thiết để đạt được các mục tiêu đề ra trong văn kiện này. Việc sử dụng các diễn đàn do nhà lãnh đạo khối ASEAN dẫn dắt hiện có, như các Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN, là cách đạt được mục tiêu cải cách tổ chức cũng như mục tiêu của AOIP mà không nhất thiết phải tạo ra các thể chế mới và quyền ưu tiên về ngoại giao không chính thức của ASEAN. Các cuộc họp này có thể điều phối các chính sách của các quốc gia thành viên và nắm bắt các diễn biến hiện tại, cùng đề xuất các lĩnh vực mà các chính sách có thể được thực hiện tốt hơn.

Các bước này sẽ đòi hỏi nỗ lực đáng kể từ các quốc gia thành viên và các đối tác đối thoại của ASEAN, tuy nhiên sự cạnh tranh giữa các cường quốc ngày càng tác động mạnh đến khu vực, vì vậy, nâng cao tính liên kết của AOIP trong khu vực là rất cần thiết.

Nguồn: East Asia Forum

Từ khóa: Triển vọng ASEAN ở Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, AOIP

Chuyên mục RCEP

Menu

Phân tích - Bình luận

Menu

Thư viện hội nhập

thu vien


phong ve thuong mai

Video

Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field

Liên kết

 

Lượt truy cập

006422152
Go to top