Công ty cho thuê sân khấu tổ chức sự kiện uy tín tại Hà Nội. Công ty cho thuê backdrop uy tín tại Hà Nội - nhiều mẫu mã đẹp. Dịch vụ chữa tắc tia sữa tại nhà, cam kết hiệu quả 100%. Công ty cung cấp, cho Thuê người đại diện cưới hỏi toàn quốc.

Menu
Phân tích - Bình luậnHội nhập kinh tế quốc tếĐối tượng chịu ảnh hưởng kịch bản Brexit “cứng”

Không ai có thể chiến thắng trong cuộc chiến thương mại

08.11.2019-05

Sự ủng hộ của người dân dành cho tự do thương mại đang suy giảm, và sự đồng thuận chính trị lâu đời về lợi ích của tự do thương mại đang có nguy cơ đổ vỡ. Cụ thể là nước Mỹ gần đây đang chuyển hướng sang chủ nghĩa bảo hộ bằng cách áp đặt thuế quan và thường xuyên đe dọa các đối tác thương mại lớn nhất của mình, chẳng hạn như EU và Trung Quốc. Tương tự, sự kiện Brexit bùng nổ cũng một phần bắt nguồn từ những tư tưởng chủ nghĩa bảo hộ. Mặc dù lấy lý do là Anh Quốc muốn tham gia vào các Hiệp định Tự do Thương mại (FTA) với những quốc gia khác, nhưng việc rút khỏi thị trường chung là một động thái từ bỏ tự do thương mại ngay bên trong EU.

Chiến lược của Mỹ

Có thể mục tiêu tiềm năng trong chiến lược thương mại của Chính quyền Trump là nhằm thu hút những cử tri nghèo khổ - những khu vực phi công nghiệp đang tụt hậu vì toàn cầu hóa. Tuy nhiên, chiến lược này đang hủy hoại những thành tựu kinh tế to lớn mà Mỹ và thế giới đạt được trong nhiều thập kỷ qua. Sự mở rộng thương mại trong giai đoạn 1950 – 2016 đã giúp GDP của Mỹ tăng 7.014 USD theo bình quân đầu người và 18,131 USD theo hộ gia đình. Ngược lại, sự gia tăng chi phí nhập khẩu do tác động từ cuộc chiến thương mại đã gây thiệt hại hàng năm cho người tiêu dùng và nhà sản xuất ở mức tương đương 0,37% GDP và tổn thất phúc lợi xã hội tương đương 0,04% GDP.

Liệu lợi ích của quá trình toàn cầu hóa có được phân bổ công bằng ở Mỹ? Nhiều người thắc mắc rằng liệu chính quyền đã làm đủ trách nhiệm để giảm thiểu hoặc làm chậm sự gián đoạn mà toàn cầu hóa gây ra đối với những cộng đồng địa phương, chẳng hạn như khi một ngành công nghiệp truyền thống như sản xuất thép bị suy thoái, do hoạt động sản xuất này có thể được làm tốt hơn ở một nước khác.

Cho đến hiện tại, những chính sách tài chính và công nghiệp nội địa của chính quyền Mỹ – không bao gồm tự do thương mại và toàn cầu hóa – đang là yếu tố quyết định liệu lợi ích kinh tế đến từ toàn cầu hóa có được phân bố rộng khắp xã hội hay chỉ đang khiến bất bình đẳng ngày càng tăng lên. Chúng sẽ quyết định liệu một thị trấn thuộc Vành đai Rỉ Sét đang sống lệ thuộc vào các ngành công nghiệp suy thoái có được nhận trợ cấp, liệu người lao động ở đây có được tái đào tạo, hoặc có chính sách ưu đãi thuế nhằm thu hút thêm đầu tư để đa dạng hóa và phát triển nền kinh tế hay không. Sự tức giận của người dân được châm ngòi bởi những thông tin rằng các hộ gia đình thu nhập thấp và trung bình tại Mỹ nhận được rất ít lợi ích từ sự tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ mà tự do thương mại tạo ra. Có thể vì động cơ chính trị mà các nguồn thông tin thường đổ lỗi cho việc người Mỹ phải mua quá nhiều hàng Trung Quốc, thay vì nhìn nhận sự bất cập của các chính sách nội địa. Dù cố tình hay vô ý, những luồng thông tin này đã dẫn dắt nhận thức và sự tức giận của người dân đi sai hướng.

Doanh nghiệp, người lao động, và người tiêu dùng tại Mỹ không thể hưởng lợi từ chủ nghĩa bảo hộ. Mặc dù chủ nghĩa bảo hộ có thể bảo vệ việc làm cho một số ngành nghề nhất định trong nước, những lời tuyên truyền rằng việc tăng thuế quan sẽ giúp bảo vệ việc làm và thậm chí tạo thêm nhiều công việc mới không hẳn là hoàn toàn chính xác, bởi vì những ảnh hưởng đi kèm của việc tăng thuế quan có thể làm mất đi nhiều việc làm trong những lĩnh vực khác. Thuế quan tăng lên khiến chi phí mua sắm tăng, dẫn đến số tiền tiết kiệm của mỗi hộ gia đình giảm xuống. Chẳng hạn như vào năm 2009, chính quyền Mỹ dưới sự lãnh đạo của tổng thống Obama đánh thuế tạm thời đối với xe hơi và lốp xe tải nhẹ nhập khẩu từ Trung Quốc. Chỉ trong vòng 2 năm, số việc làm trong ngành sản xuất lốp xe của Mỹ tăng lên 1,200, nhưng giá thành lốp xe cũng tăng lên. Việc này làm giảm sức mua của mỗi hộ gia đình tại Mỹ, kết quả là khoảng 3,500 công việc trong lĩnh vực bán lẻ bị mất đi.

Chính quyền Trump thường chỉ ra rằng thâm hụt thương mại giữa Mỹ với EU và Trung Quốc là vấn đề họ muốn giải quyết. Thông điệp này có thể có lợi về mặt chính trị nhưng lại quá đơn giản. Quan điểm cho rằng thặng dư thương mại là dấu hiệu không tốt bỏ qua sự thật rằng việc nhập khẩu hàng hóa trung gian giá rẻ giúp các nhà sản xuất Hoa Kỳ trở nên cạnh tranh hơn trên thị trường quốc tế và đẩy mạnh xuất khẩu sang những nước khác.

Hơn thế nữa, các doanh nghiệp nước ngoài xuất khẩu sang Mỹ có thể thuộc sở hữu của các nhà đầu tư Mỹ hoặc làm việc với các nhà cung cấp dịch vụ của Mỹ như công ty luật hoặc công ty kiểm toán, từ đó chuyển hướng lợi nhuận về lại Hoa Kỳ. Cuối cùng, người tiêu dùng trong nước được hưởng lợi từ hàng hóa nhập khẩu do tính cạnh tranh và tính đa dạng của các mặt hàng tăng lên buộc giá bán phải giảm xuống.

Chúng ta phải nhớ rằng tranh chấp thương mại không phải là con đường một chiều, và luôn tiềm ẩn nguy cơ xuất hiện các biện pháp trả đũa. Những biện pháp này đã khiến giá trị hàng xuất khẩu của Mỹ giảm mạnh 15,28 tỷ USD, chỉ tính riêng nửa cuối năm 2018. Mỹ cũng bị tổn thương bởi những biện pháp trả đũa bằng thuế quan của nhiều nước áp lên hàng xuất khẩu từ Mỹ trên thị trường quốc tế. Các biện pháp trả đũa qua lại sẽ dẫn đến leo thang, và đây mối nguy hiểm hàng đầu đối với tăng trưởng toàn cầu. Trong quá khứ, Đạo luật thuế quan Smoot-Hawley (1930) đã đánh thuế lên hơn 20,000 mặt hàng, khiến các đối tác thương mại lớn của Mỹ phải đưa ra các chính sách trả đũa. Vụ việc làm giảm 2/3 giá trị nền thương mại toàn cầu, làm trầm trọng thêm cuộc Đại Suy Thoái, và góp phần tạo nên nền tảng phát triển cho chủ nghĩa độc tài trên toàn thế giới. Những mối nguy hại này không hề nhỏ.

Theo ước tính hiện tại, chủ nghĩa bảo hộ leo thang trên toàn thế giới sẽ gây ra tổn thất vĩnh viễn đến 4% GDP của EU và 3% GDP của Mỹ. Phần lớn các măt hàng nhập khẩu từ Mỹ sang các nước EU là hàng hóa trung gian được sử dụng trong sản xuất và sau đó xuất khẩu lại sang các nước khác. Việc leo thang sẽ phá vỡ chuỗi cung ứng phức tạp tồn tại từ vài thập kỷ qua. Đối với hàng hóa trung gian phải di chuyển sang nhiều nơi trên thế giới trước khi thành phẩm được hoàn thiện, việc đánh thuế sẽ làm giá thành thành phẩm tăng lên và ảnh hưởng nghiêm trọng tới các nhà sản xuất, còn người tiêu dùng thì phải chịu ảnh hưởng tiêu cực từ giá bán tăng cao.

Chúng ta nên ngừng nhận thức một cách ngây thơ rằng chúng ta cần phải trả đũa các thủ đoạn đối ngoại bất công. Nhận thức này có thể dùng để biện minh cho những biện pháp bảo hộ ở một mức độ nhất định, nhưng một cuộc chiến thương mại sẽ không thể giải quyết tận gốc vấn đề. Đối với những lĩnh vực đặc biệt quan trọng, chúng ta buộc phải bảo vệ những ngành công nghiệp chiến lược dựa trên các công cụ đánh giá đầu tư nước ngoài. Đối với các vấn đề còn lại, hoạt động ngoại giao là giải pháp hiệu quả duy nhất, và bất cứ khi nào cần đến một diễn đàn để tranh luận, nơi hợp lí nhất chính là Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO).

EU vẫn cam kết theo đuổi tự do thương mại

Các chính sách chủ nghĩa bảo hộ của Mỹ là mối quan ngại to lớn của EU, bởi vì Mỹ hiện đang là đối tác thương mại đặc biệt quan trọng của họ. Năm 2018, 21% giá trị hàng xuất khẩu của EU là đến Mỹ, và 13% giá trị hàng nhập khẩu của EU là đến từ Mỹ.

Trái ngược hoàn toàn với Mỹ, EU vẫn đặt niềm tin vào tự do thương mại. Mặc dù EU chưa hoàn toàn thoát khỏi những tư tưởng chủ nghĩa bảo hộ, nhưng các chính sách này không còn định hình chiến lược hiện tại của họ. Thay vào đó, với Chiến lược Tiếp cận Thị trường, EU đã gỡ bỏ thành công rào cản thương mại và đầu tư thông qua các hoạt động ngoại giao, giải quyết tranh chấp ở WTO, và quan trọng nhất là ký kết các thỏa thuận thương mại mới. Gần đây, EU đã ký kết hiệp định với Singapore, các nước trong khối Mercosur (Argentina, Brazil, Paraguay và Uruguay), Nhật Bản và Việt Nam. Thế nhưng các thỏa thuận này chỉ có thể bù đắp phần nào cho những gián đoạn gây ra bởi Brexit và chiến lược của Mỹ. Do lệ thuộc to lớn vào mối quan hệ thương mại lâu đời với Mỹ, các thỏa thuận thương mại mới ký kết sẽ không thể dễ dàng bù đắp lại những thiệt hại có thể xảy ra đối với chuỗi cung ứng và chuỗi giá trị phức tạp được hình thành dọc theo Kênh Đại Tây Dương.

EU hành động dựa trên nhận thức rằng thương mại và toàn cầu hóa đã mang đến sự thịnh vượng cho đại đa số các hộ gia đình, doanh nghiệp, và người lao động.

Vì những yếu tố lịch sử, EU cũng rất quan tâm đến việc tận dụng thương mại để duy trì sự ổn định. Quan hệ thương mại giúp hạn chế nguy cơ cạnh tranh kinh tế bị suy biến thành cạnh tranh địa chính trị trong trật tự sau Thế chiến II. Việc trao đổi hàng hóa cũng thúc đẩy việc trao đổi văn hóa và khiến các đối tác thương mại trở nên thân thiện hơn. Mặt khác, tranh chấp thương mại có thể gây ra leo thang và đe dọa an ninh toàn cầu.

Không ai có thể chiến thắng về lâu dài

Tranh chấp thương mại không tạo ra những người chiến thắng về lâu dài, mặc dù các tính toán thường chỉ ra kết quả ngược lại. Một tính toán mới đây của Viện Ifo kết luận rằng Đức và các nền kinh tế khác của EU có thể hưởng lợi nếu như Mỹ đánh nhiều thuế hơn đối với hàng nhập khẩu Trung Quốc. Những phát hiện này được trích dẫn có phần hời hợt trên các tờ báo lớn. Tuy nhiên, tính toán này đã không xét đến những ảnh hưởng tiêu cực từ sự mất niềm tin của nhà đầu tư hay khả năng mất giá của đồng tiền Trung Quốc.

Dĩ nhiên, trong vài trường hợp riêng lẻ, những quốc gia nhất định có thể hưởng lợi tạm thời từ tranh chấp thương mại song phương do dòng hàng hóa chuyển hướng. Chẳng hạn như, hàng xuất khẩu của Việt Nam sang Mỹ tăng lên 40% trong năm nay, do các doanh nghiệp Trung Quốc di chuyển địa điểm phân phối sang Việt Nam để tránh thuế quan của Mỹ. Tuy nhiên, những nước hưởng lợi cũng có nguy cơ bị biến thành mục tiêu tấn công tiếp theo, điều này không chỉ khiến các lợi ích ngắn hạn biến mất mà tình hình tranh chấp cũng leo thang cao hơn.

Thật thiển cận khi tuyên bố rằng người hưởng lợi (ngắn hạn) từ tranh chấp thương mại chính là người chiến thắng bởi họ cũng bị ảnh hưởng bởi các mối đe dọa suy thoái kinh tế toàn cầu. Mối đe dọa này có thể xuất phát từ sự bất ổn. Các doanh nghiệp đang lên kế hoạch tiếp cận thị trường mới, hoặc các doanh nghiệp đang hoạt động quốc tế, nhiều khả năng sẽ hạn chế các hoạt động đầu tư. Chẳng hạn như ở Mỹ, trong năm 2018, quan ngại về thuế quan khiến 30% nhà sản xuất xem xét lại kế hoạch mở rộng đầu tư của họ. Dòng chảy thương mại quốc tế trong lĩnh vực hàng hóa trung gian có thể bị ảnh hưởng một phần do sự bất ổn. Sự bất ổn có thể dẫn đến giảm chỉ số đánh giá tính nhiệm, giảm đầu tư, và suy giảm năng suất. Những tác động này đã bắt đầu hiện ra: Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) dự đoán rằng những bất ổn phát sinh từ tranh chấp thương mại hiện tại sẽ làm giảm tốc độ tăng trưởng đầu tư của doanh nghiệp từ 3.5% năm 2017-2018 xuống 1.75% năm 2019-2020. Thật ngây thơ khi cho rằng các nước hưởng lợi tạm thời từ sự chuyển hướng của dòng chảy thương mại không bị ảnh hưởng bởi những tác động này về lâu dài.

Những thách thức hiện tại đối với nền kinh tế thế giới thật đáng lo ngại, và vẫn không rõ liệu những giải pháp phù hợp có được tìm ra trong tương lai gần. Vì thế mà Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) và tổ chức OECD đang kêu gọi các nước thực hiện những động thái chính trị làm dịu căng thẳng thương mại. Nhằm thúc đẩy sự ủng hộ của công chúng dành cho thương mại tự do, điều quan trọng phải xóa bỏ những quan điểm thiển cận cho rằng tranh chấp thương mại tạo ra cả người chiến thắng và kẻ thua cuộc, đồng thời nhận thức được vai trò của chính quyền quốc gia, nhận thức được rằng các chính sách tài chính yếu kém của họ mới là nguyên nhân khiến lợi ích toàn cầu hóa không được phân bổ công bằng và gây gián đoạn các ngành công nghiệp lạc hậu. Có một điều hiển nhiên rằng, về lâu dài, căng thẳng thương mại chỉ tạo ra những kẻ thất bại, vì các mối đe dọa tiềm tàng có thể phá hủy mọi thành quả đạt được trong những thập kỉ qua.

Nguồn: World Economic Forum

Từ khóa: Doanh nghiệp, tranh chấp, Chiến lược, lợi ích, thương mại.

Phân tích - Bình luận

Menu

Thư viện hội nhập

thu vien


phong ve thuong mai

Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field

Liên kết

 mondialsolution

Trang thông tin này được thực hiện với sự hỗ trợ kỹ thuật của dự án BWTO    
004552899
Go to top