Công ty cho thuê sân khấu tổ chức sự kiện uy tín tại Hà Nội. Công ty cho thuê backdrop uy tín tại Hà Nội - nhiều mẫu mã đẹp. Dịch vụ chữa tắc tia sữa tại nhà, cam kết hiệu quả 100%. Công ty cung cấp, cho Thuê người đại diện cưới hỏi toàn quốc.

Menu
Phân tích - Bình luậnHội nhập kinh tế quốc tếHai xu hướng phản đối toàn cầu hóa

Quá trình toàn cầu hóa mà ta biết sẽ không thể sống sót với Trump. Và đó không hẳn là một điều xấu

toancauhoa29032018

Bản chất của cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung không đơn thuần chỉ là một cuộc chiến thuế quan ăn miếng trả miếng, hay màn thị uy sức mạnh giữa hai gã khổng lồ. Tương tự như những năm 1930, sự càn quét của chủ nghĩa bảo hộ chỉ là bề nổi của một cuộc khủng hoàng nghiêm trọng hơn. Tuần qua, khi Bắc Kinh tố cáo Mỹ đang “cố ý phá hoại trật tự quốc tế”, điều mà Trung Quốc thực sự muốn ám chỉ đó là họ sẽ không còn chấp nhận để Mỹ giữ thế độc tôn quyền lực nữa. Tương tự, quá trình toàn cầu hóa mà chúng ta từng biết có lẽ cũng sớm đi đến một kết thúc không nằm ngoài mong đợi.

Tuy được tung hô là sự tiến bộ vượt bật của nhân loại, một mô hình phát triển dựa trên sự tự do, và là nền tảng cho chuỗi cung ứng toàn cầu, nhưng toàn cầu hóa đã khởi đầu cho những cuộc khủng hoảng tài chính theo chu kỳ, xói mòn khoảng cách giàu nghèo và đẩy tình trạng biến đổi khí hậu đến mức báo động. Quả thực, hàng triệu người dân đã thoát khỏi nghèo đói trong 25 năm qua, nhưng phần lớn là đến từ Trung Quốc – nới mà nền kinh tế thị trường luôn nằm trong tầm kiểm soát của chính phủ.

Thị trường chứng khoán toàn cầu thì phản ứng hoàn toàn khác. Nó chao đảo mỗi lần Donald Trump phát ra một tuyên bố đậm chất chủ nghĩa bảo hộ. Tương tự, các tập đoàn đa quốc gia cũng lo ngại trước tác động của các rào cản thương mại lên chuỗi cung ứng toàn cầu. Rõ ràng là nhưng người được hưởng lợi nhiều nhất từ toàn cầu hóa là những người giàu có và quyền lực, và họ sẽ không dễ dàng từ bỏ đặc quyền này. Điều này chẳng có gì là mới cả.

Xuyên suốt lịch sử, đã có những làn sóng toàn cầu hóa thành công, và đi sau nó là một làn sóng phản đối khi mô hình đã đạt đến cực hạn của nó. Hiện tại cũng như vậy, và tất cả những tranh chấp đang bùng nổ chỉ là một phần không tránh khỏi của tiền trình. Cách thức của Trump khi ông công kích Trung Quốc có thể hơi quá đà, nhưng tương tự như cuộc khủng hoảng kinh tế vào những năm 1930 – với chủ nghĩa bảo hộ là một phần nguyên nhân – cuối cùng cũng chấm dứt và đưa thế giới đến một bối cảnh tốt đẹp hơn và an toàn hơn.

Thách thức đặt ra là phải đảm bảo rằng cuộc khủng hoảng sẽ dẫn đến những thay đổi tích cực, và để làm được như vậy, chúng ta phải nhìn thẳng vào sự thật. Hơn một thập kỷ qua, kể từ cuộc khủng hoảng tài chính 2008, đã có những nổ lực điên cuồng nhằm khiến quá trình toàn cầu hóa mạnh mẽ trở lại. Và Trump là bằng chứng cho thấy những nổ lực đó đã thất bại.

Nhìn lại quá khứ, có thể thấy toàn cầu hóa đã đạt đến đỉnh cao vào đầu những năm 1990. Nền kinh tế thị trường trở thành trào lưu, các ngân hàng trung ương được nằm quyền tự quyết, một hiệp định thương mại đa phương được ký kết sau 7 năm đàm phán (NAFTA). Những người theo chủ nghĩa hội nhập giành quyền lãnh đạo châu Âu, và chuẩn bị tung ra một đồng tiền chung. Các đảng phái chính trị ở cánh hữu lẫn cánh tả vào những năm 1990 đều theo đuổi một chính sách kinh tế tương tự nhau: thắt chặt ngân sách, tự do hóa dòng chảy vốn, khuyến khích doanh nghiệp tư nhân tham gia vào những lĩnh vực mà trước đó bị hạn chế. Bất kể là các nước đã phát triển tại Châu Âu hay các thị trường mới nổi tại Mỹ Latin, tự do thương mại luôn là tư tưởng chính thống. Dĩ nhiên, cũng có những vấn đề nhức nhối trong trật tự thế giới mới này, nhưng Mỹ đã dùng tầm ảnh hướng của mình để kiểm soát các chính sách quốc tế, và thúc đẩy các nhà máy nở rộ trên toàn thế giới.

Nhưng sự bùng nổ này đã không tồn tại được lâu. Kể từ khi vòng đàm phán Uruguay hoàn tất vào cuối năm 1993, đã không có một cuộc đàm phán thương mại đa phương nào đạt được thành công. Vòng đàm phán Uruguay cũng là lần cuối cùng mà Mỹ và EU có thể xây dựng được một thỏa thuận mang lại lợi ích lẫn nhau, và áp đặt nó lên phân còn lại của thế giới.

Khối nước G7 – bao gồm Mỹ, Canada, Nhật Bản và 4 nền kinh tế lớn nhất Châu Âu – không còn nằm hoàn toàn quyền ra quyết định tại các hội nghị thượng đỉnh quốc tế. Quyền tự chủ của các ngân hàng trung ương bị đe dọa. Nước Mỹ không còn muốn là điểm tiêu thụ của mọi sản lượng sản xuất dư thừa trên thế giới, thay vào đó, họ yêu cầu các nước như Đức, Trung Quốc phải giảm thâm hụt thương mại với Mỹ. Tiền trình hội nhập của châu Âu chững lại. Chương trình Đồng thuận Washington – một chương trình được coi là giải pháp cho mọi vấn đề của các nước đang phát triển, bao gồm các đề xuất tư nhân hóa, ngừng kiểm soát dòng tiền và điều chỉnh ngân sách – ngày càng bị thất sủng. Và rủi ro quá trình toàn cầu hóa hiện tại kết thúc bằng một cuộc xung đột vũ trang cao hơn nhiều so với những gì mà mọi người đang nhìn nhận.

Để ngăn chặn một kết quả như thế, chúng ta cần phải cải cách ở mọi cấp độ, bắt đầu từ những vấn đề nội địa. Ngay cả trong thời hoàn kim của mình, vẫn có vô số hoạt động kinh tế không bị chuyển đổi bởi toàn cầu hóa, và các hoạt động này càng phát triển mạnh khi nền kinh tế chuyển dịch theo hướng dịch vụ. Ngoài ra, các nước như Mỹ đã bắt đầu đưa hoạt động sản xuất trở về thị trường nội địa – một phần là do chi phí vận chuyển toàn cầu cao, và một phần nhờ vào những thay đổi kỹ thuật công nghệ - sự phát triển của robot tự động hóa và trí tuệ nhân tạo – khiến các nguồn vốn đầu tư nước ngoài giảm xuống.

Sáng kiến Vành đai Con đường của Trung Quốc là một ví dụ về cách các nước có thể bắt đầu chuyển hướng sang hội nhập ở cấp độ khu vực. Mạng lưới các dự án cơ sở hạ tầng của Bắc Kinh trên khắp châu Á và châu Âu có hai mục đích: tạo ra các thị trường cho hàng Trung Quốc và vươn tầm ảnh hưởng của Trung Quốc đến những phần trên thế giới mà Mỹ đang suy yếu. Tương tự, các thỏa thuận thương mại cũng được đàm phán song phương, hoặc giữa các liên minh tự nguyện.

Cuối cùng, cần có một sự cải cách ở cấp độ toàn cầu: để giải quyết hiệu quả các vấn đề biến đổi khí hậu, hoàn thành các mục tiêu phát triển bền vững của Liên Hiệp Quốc, để duy trì các dòng chảy vốn toàn cầu một cách hợp lý, và thiết lập nên một hệ thống thương mại dựa trên luật lệ, nhưng được kiểm soát một phần.

Không có mục tiêu nào trong những cái trên là dễ dàng – thực tế, chúng sẽ vô cùng khó khăn. Nhưng có ba sự kiện đang diễn ra mang lại cho chúng ta một chút lạc quan. Thứ nhất là sự thất bại của hệ thống hiện tại đã trở nên quá to lớn để có thể phớt lờ. Thứ hai, sự thất bại này sẽ dẫn đến những ý tưởng mới. Và thứ ba, các ý tưởng mới đang bắt đầu ảnh hưởng đến việc hoạch định chính sách.

Nguồn: The Guardian

Từ khóa: Toàn cầu hóa, tự do thương mại, chiến tranh thương mại, chủ nghĩa bảo hộ

Phân tích - Bình luận

Menu

Thư viện hội nhập

thu vien


phong ve thuong mai

Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field
Field

Liên kết

 mondialsolution

Trang thông tin này được thực hiện với sự hỗ trợ kỹ thuật của dự án BWTO    
004580084
Go to top